Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phạm Tự Khanh gật đầu với bọn họ: “Xin hai vị chờ chốc lát.”

Anh ta đưa tay ra làm động tác mời. Sau khi Điền Yên đi về phía trước, quả nhiên bọn họ không đi theo.

Trong lúc rảnh rỗi, Trình Anh Ngôn nói chuyện với hai người kia, anh ta hỏi hôm nay Bàng Kinh Phú đến cảng biển kiểm tra hàng có thuận lợi không.

Điền Yên đi về phía trước cách bọn họ mười mét mới dừng bước. Phạm Tự Khanh quay đầu lại nói.

“Nói đi.”

“Chúc Nhược Vân ở đâu?”

Anh ta lộ ra vẻ mặt: Biết ngay là cô sẽ hỏi cái này.

“Có phải Điền Yên tiểu thư quên rồi không. Là cô thất hứa trước, cô còn lừa tôi anh ta sẽ giao dịch ở công viên Cổ Sơn, kết quả hôm đó căn bản không có người. Tôi nhớ tôi đã từng nói ba ngày cô không gọi tôi sẽ chém một ngón tay của cô ta. Hay bây giờ cô đoán một chút, cô ta còn sống không.”

Điền Yên tiến lên một bước, khoảng cách của hai người còn lại năm centimet. Chiếc khăn quàng cổ của Phạm Tự Khanh không quấn vào cổ anh ta mà thả thật dài trước người, ngược lại càng khiến khoảng cách của bọn họ gần hơn.

Nhìn từ phía sau, khoảng cách giữa hai người đã vượt xa khoảng cách trò chuyện.

“Không phải bây giờ anh đang hợp tác với Bàng Kinh Phú sao, đây là mục đích ban đầu của anh, không phải sao? Đối với anh mà nói, bây giờ Chúc Nhược Vân đã không còn tác dụng, anh hẳn nên thả cô ấy ra!”

Phạm Tự Khanh cười dịu dàng, đẩy mắt kính lên sống mũi. Anh ta không nói gì nhưng dường như cũng không thấy ý kiến này là một ý kiến hay.

Điền Yên cảnh giác nhìn sau lưng một cái, sau đó lại nghiêm túc ngẩng đầu lên nói với anh ta.

“Nếu anh muốn nắm điểm yếu của anh ta, vậy tôi cho anh một cách tốt hơn.”

“Ồ?”

“Gây khó dễ với tôi!” Trong mắt Điền Yên nghiêm túc, làm người ta không chút nghi ngờ.

“Anh giúp tôi thoát khỏi Bàng Kinh Phú, tôi có thể trở thành con cờ tùy anh định đoạt. Dùng tôi để đổi lấy Chúc Nhược Vân, đối với anh mà nói là vụ mua bán không hề lỗ.”

Nụ cười của anh ta giống như đang bất lực nhìn một đứa trẻ.

“Điền Yên tiểu thư, cô còn quá trẻ. Nếu tôi làm như vậy, chẳng phải là đang công khai thành kẻ địch của Phú tiên sinh sao. Tôi cũng không muốn vác đá đập chân mình, cho dù cô có muốn thoát khỏi anh ta, chỉ cần cô ở cạnh anh ta một ngày là đã trở thành nhược điểm hoàn mỹ nhất rồi.”

“Anh sai rồi.”

Điền Yên hạ thấp giọng: “Tôi có thể cho anh một cách để anh không cần phải dựa vào Bàng Kinh Phú cũng có thể lấy được nguồn hàng mà anh muốn, không thông qua bất kỳ trung gian nào.”

Anh ta cảm thấy trò đùa này quá lớn.

Trùm buôn lậu ở thị trường trong nước ngoài Bàng Kinh Phú ra thì không thể tìm được người thứ hai, hoặc là còn ở trong tù, hoặc là ở trong đất.

Phạm Tự Khanh lắc đầu một cái.

Anh ta chỉ chuyển chủ đề.

“Nhưng nghe câu trả lời của cô một chút cũng không tổn thất gì, để tôi xem cô làm thế nào để thuyết phục tôi đây.”

Thấy bọn Phạm Tự Khanh đi tới, Trình Anh Ngôn cũng ngừng nói chuyện.

Sau khi tạm biệt Điền Yên, hai người lại đi về cửa quân khu. Trình Anh Ngôn cười nói.

“Hẳn không phải như tôi nghĩ chứ. Cậu không có sở thích cướp vợ của người khác chứ, huống chi người ta chỉ là một cô gái mới trưởng thành.”

Phạm Tự Khanh khịt mũi cười nhẹ, nói một đằng trả lời một nẻo.

“Trình tổng, anh có muốn nghe một chút hay không, mặc dù có chút hoang đường nhưng kế sách này có khả năng thành công rất cao.”

Ngày Tết nguyên đán, Điền Yên được Bàng Kinh Phú dẫn ra khỏi khu quân sự.

Điền Yên mặc áo khoác sherpa màu hồng, áo len cổ lọ màu trắng và quần jean sáng màu. Là do Bàng Kinh Phú với gu thẩm mỹ của thẳng nam chưa từng tiếp xúc với phụ nữ chọn.

Khi Điền Yên nhìn thấy anh cầm chiếc áo có màu sắc này về, cô liền biết đây là anh tự mình chọn.

Trên xe, Điền Yên nũng nịu than phiền với anh. Cô nói cô thích váy nhỏ xinh đẹp, màu trắng, màu xanh lam, màu xanh lá cây,… Duy chỉ có màu hồng là không thích.

Vẻ bề ngoài của cô vốn ngây thơ, mặc như vậy càng ngây thơ hơn.

Bàng Kinh Phú ngậm điếu thuốc trong miệng nhưng không châm lửa, nghe cô nói về màu sắc, lông mày đang nhíu lại của anh thả lỏng, như thể đang tưởng tượng những màu sắc đó sẽ trông như thế nào trên người cô.

“Đừng có nhiều chuyện.”

Điền Yên nói hồi lâu, lại bị câu nói của Bàng Kinh Phú cắt đứt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận