Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền mím môi, thứ này có nhiều đuôi đến vậy, hẳn là Cửu Vĩ Hồ, nếu cả chín cái đuôi đều mọc ra thì sẽ thế nào?
Theo như lời kể của Thi Tú Linh, nàng ta phát hiện ra con hồ ly mọc thêm một cái đuôi sau kỳ kinh nguyệt đầu tiên, điều này cho thấy con hồ ly đã trưởng thành cùng với nàng ta, vậy ba cái đuôi còn lại mọc ra như thế nào? Liệu đây có phải là lý do khiến nó điên cuồng tìm kiếm nam nhân để giao hợp?
Hiện tại Thi Tú Linh có còn được coi là con người không?
Yến Tuyền đang chìm trong suy tư, bỗng nhiên cánh nơi hậu viện mở ra, Nghiêm Khâm Bình đã trở về, cùng đi với hắn ta còn có Thi Thừa tướng.
Nhạc phụ cùng với tế tử, hai người vừa nói vừa cười bước vào nhà, đám nam nhân lực lưỡng nhường chỗ, thoăn thoắt lấy khăn ướt lau tinh dịch trên người nữ tử. Sau đó hai cha con nhường nhau, người nọ nhường người kia làm trước.
“Chậc…” Yến Tuyền không biết nên hình dung thế nào cho cảnh tượng kỳ quặc này, dù nàng đã chuẩn bị tinh thần nhưng vẫn không khỏi kinh ngạc.
Nhưng con hồ ly tinh kia lại giang rộng hai chân, ngón tay xoa xoa giữa hai chân, đóa hoa màu hồng phấn ướt át dụ hoặc người đến thưởng thức.
Không thể thông nói, thân thể của hồ ly tinh này quả thực đẹp đến mức tột cùng.
Nhạc phụ cùng tế tử vẫn thế, cối cùng vẫn là nhạc phụ cởi quần trước, nhét vào động hoa đào phấn nộn non nớt kia, con rể đi vào từ phía sau, kéo căng cái nơi mềm mại, đàn hồi kia, hai cha con một trước một sau, ngươi tiến ta lui ăn ý cực kỳ.
Yến Tuyền không nhìn nữa, đưa gương Thiên Lý cho Tống Thanh Dương, bảo hắn nhìn xem thân thể do hồ ly tinh tạo ra này đẹp đến mức nào.
“Thế nào? Đẹp không?” Yến Tuyền nôn nóng hỏi cảm nhận của hắn.
“Yêu khí nồng nặc, cả người tỏa ra hắc khí, có gì đẹp đâu?”
“Hắc khí? Sao ta không nhìn thấy?” Yến Tuyền lại nhìn một lần nữa, nhưng nàng cũng không thấy hắc khí mà hắn nói.
“Bụng của nó là nơi có nhiều hắc khí nhất, trong hắc khí ẩn hiện huyết sắc.” Tống Thanh Dương chỉ cho Yến Tuyền nhìn.
Một cái gương Thiên Lý không đủ để cho hai người xem, hai người chen chúc, ngươi nhìn một cái ta nhìn một cái rất thân mật. Lúc họ đang nhìn thì nhạc phụ phía trước run rẩy tước vũ khí đầu hàng, giống như bị rút cạn tinh khí ngã vào trên người nàng ta thở dốc.
Khoảnh khắc ông ta buông vũ khí đầu hàng, Tống Thanh Dương nhìn thấy hắc khí cùng với huyết sắc sáng lên, hiện ra hình dạng một con hồ ly, chớp nhoáng sau đó huyết sắc vụt tắt, chẳng lâu sau Nghiêm Khâm Bình cũng bắn ra, lại một tia huyết quang lóe lên.
Nhưng Yến Tuyền vẫn không thấy hắc khí hay huyết quang, bất lực đành bỏ cuộc.
Dưới sự quyến rũ của vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của hồ ly tinh, hai cha con bọn họ nhanh chóng lại bắt đầu hiệp thứ hai.
“Bọn họ hoàn toàn không nhận ra đây không phải là Thi Tú Linh thật.” Yến Tuyền nói với Tống Thanh Dương.
“Có lẽ do ảnh hưởng của hình xăm, hành vi và thói quen của Thi Tú Linh từ lâu đã trở nên giống như một con hồ ly.”
Trên trời lại rơi xuống những hạt mưa nhỏ, hai người không tiện ở lại trên mái nhà nữa bèn đến một cây lớn thụ cành lá sum suê ngồi chờ họ kết thúc.
Thân cây ẩm ướt sần sùi, Tống Thanh Dương tự mình ngồi trên thân cây, không cho Yến Tuyền ngồi mà đặt nàng lên đùi mình.
Bầu trời dần tối lại, đột nhiên từ trên đỉnh đầu vang lên vài tiếng chim hót, Yến Tuyền mới phát hiện trên cây có một tổ chim nhỏ, bên trong còn có vài quả trứng chim to bằng ngón tay cái, chim mẹ đang ấp trứng trên tổ.
Yến Tuyết vặn vẹo mông, Tống Thanh Dương vội vàng ôm lấy eo nàng, hỏi: “Sao vậy?”
“Chỉ là đột nhiên cảm thấy muội như đang ấp trứng.”
“Giống chỗ nào chứ?” Tống Thanh Dương không hiểu.
Yến Tuyền đưa tay sờ dưới mông, sờ vào hai quả trứng tròn vo mà hắn giấu dưới háng.
… Ấp trứng.
Tống Thanh Dương hiểu ra, tiểu huynh đệ lập tức cứng lên chĩa thẳng vào trong khe mông của nàng.
Yến Tuyền cười khúc khích một tiếng: “Chim chóc nở ra rồi.”
“Muội là tên háo sắc.” Tống Thanh Dương bất đắc dĩ bật cười, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng đang cười của nàng.
Trên cây, hai người đang đùa giỡn, bên kia nhạc phụ con rể đã xong việc. Nếu không phải vì còn phải đi tìm Thi Thừa tướng thì Tống Thanh Dương sẽ nhét chim chóc mà nàng ấp ra vào giữa hai chân nàng để vui vẻ.
Nghiêm Khâm Bình cung kính tiễn nhạc phụ lên xe ngựa, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương lén lút trèo xuống cây, trèo tường ra khỏi Nghiêm phủ.
Yến Tuyền tiến lên, chặn lại cỗ xe ngựa của Thi Thừa tướng.
“Kẻ nào dám chặn đường?” Phu xe quát hỏi.
“Ta có chuyện muốn gặp Thi Thừa tướng.” Yến Tuyền đáp.
“Ngươi to gan, thân phận gì mà dám đòi gặp Thừa tướng? Không phải con chó con mèo gì cũng có thể gặp Tướng gia.”
“Ồ vậy sao? Vậy ta sẽ đi tìm Nghiêm lớn nhân. Không biết Nghiêm lớn nhân có muốn bàn luận chuyện về hình xăm với ta hay không?”
Tiếng xe lăn bánh vang lên, rèm cửa sổ bất chợt được vén lên, Thi Thừa tướng xuất hiện, cất tiếng nói: “Vị huynh đài này, xin hãy lên xe ngựa trò chuyện.”
Yến Tuyền bước lên xe, cùng lúc đó Tống Thanh Dương cũng nhẹ nhàng leo lên nóc xe, di chuyển khẽ khàng không để ai phát hiện.
Xe ngựa tiếp tục lăn bánh, Thi Thừa tướng rót cho Yến Tuyền một chén trà, hỏi: “Tiểu huynh đệ này nên xưng hô thế nào đây?”
“Tên họ của ta không quan trọng. Lần này ta đến đây chỉ muốn thay Thi Tú Linh truyền lời cho ngài. Hồ yêu đã chiếm lấy thân xác của nàng ta, hồn phách không thể trở về, giờ đây phiêu bạt vô định trên cõi đời. Mong ngài mau chóng tìm thuật sĩ giải quyết hình xăm trên người nàng ta.”
Theo lời Thi Tú Linh, những thuật sĩ trước đây có thể giải quyết hình xăm, nhưng họ e ngại hình xăm sẽ phản phệ khiến nàng ta biến thành quái vật nên không dám ra tay. Muốn tìm lại ông lão năm xưa chẳng khác nào mò kim đáy bể, Yến Tuyền suy đi tính lại, vẫn quyết định báo tin cho gia đình nàng ta, so với nhan sắc, mạng sống vẫn quan trọng hơn đúng không?
“Lời ngươi nói có thật không? Ta vừa mới gặp nó, không thấy nó khác gì trước đây cả.” Thi Thừa Tướng tỏ ra nghi ngờ.
“Lời ta nói hoàn toàn chính xác. Tối qua, hồn phách của Thi tiểu thư đã đích thân đến cầu cứu ta, nếu không ta cũng không biết chuyện hình xăm hồ ly.”
Thi Thừa Tướng nghi ngờ nhìn nàng, suy tư hồi lâu mới ra lệnh cho phu xe quay đầu trở lại Nghiêm phủ.
Ông ta sai người trói Thi Tú Linh lại, sau đó mời thuật sĩ đến.
Thuật sĩ là người trát tượng, thợ thủ công chuyên khắc chữ lên mặt phạm nhân trong nha môn.
Hắn ta xem qua Thi Tú Linh, xác nhận lời nói của Yến Tuyền.
“Hiện tại thân xác của Thi tiểu thư đã bị hình xăm hồ ly khống chế, linh hồn của Thi tiểu thư bị nó đuổi ra ngoài. Chỉ cần phá hủy hình xăm sau đó gọi hồn Thi tiểu thư về là được, nhưng một khi hình xăm bị phá hủy, tiểu thư sẽ nhanh chóng trở lại hình dạng xấu xí trước đây.”
Nghe vậy, Thi lớn nhân do dự, Nghiêm Khâm Bình ở bên cạnh đã lên tiếng trước: “Rõ ràng Linh Nhi còn sống sờ sờ, đang yên đang lành ở đây, các người dựa vào đâu nói đây không phải là nàng?”
“Đúng vậy, nữ nhi của ta đang yên đang lành, sao có thể hồn lìa khỏi xác được?”
Thi Thừa tướng bỗng nhiên cũng quay sang nói chuyện với tế tử, Yến Tuyền tiến lên một bước, muốn nói gì đó nhưng bị người trát tượng kéo lại.
Người trát tượng đáp: “Tướng gia nói đúng, là chúng ta nhìn nhầm.”
“Thứ chưa nhìn rõ ràng sao có thể nói bậy, thôi được rồi, cũng vất vả hai vị chạy một chuyến, Khâm Bình, con đích thân dẫn hai vị quan nhân đến phòng thu chi thanh toán.”
Yến Tuyền nhìn tờ ngân phiếu năm ngàn lượng bạc trong tay mà ngẩn người, kết quả này nàng không bất ngờ. Thi Tú Linh không thể chấp nhận bản thân trở nên xấu xí, những người khác càng không, phụ mẫu không cần một nữ nhi xấu xí, trượng phu không cần một thê tử xấu xí. Nhưng nàng không ngờ rằng họ lại giữ lại con quái vật xinh đẹp kia, chỉ vì nó đẹp, cho dù là quái vật cũng sẽ được chấp nhận, trong lòng họ, con quái vật xinh đẹp còn hơn cả nữ nhi xấu xí, thê tử xấu xí của họ.
Dường như người đời luôn đặc biệt khoan dung với những thứ xinh đẹp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận