Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Món cay Tứ Xuyên nha, chủ yếu nhất chính là cần cay, cho nên đi vào chợ bán thức ăn chúng tôi trước hết đi mua ớt đã, chọn loại cay nhất cay nhì, không tin không cay chết bọn họ.

Chọn mua ớt xong, tôi cùng Hàn Lỗi nhất thời không biết đi đâu nữa, bởi vì vẫn chưa thảo luận ra sẽ làm món gì. Nói thật, tôi chỉ mới ăn món cay Tứ Xuyên có một lần mà thôi, hơn nữa còn là chính tông nữa, ấn tượng khác không có, chỉ biết khi ấy cay đến u mê đi, lúc đó vẫn còn nhỏ lắm, nên bây giờ tôi giao hết cho Hàn Lỗi quyền quyết định, nhân cơ hội đảm bảo tối nay sẽ không đoạt danh tiếng của anh.

“Em căn bản là lười biếng thì có!” Hàn Lỗi nhẹ nhàng nắm đầu mũi của tôi kháng nghị.

Tôi chính là lười biếng thì thế nào, cắn tôi được a!

Xem bộ dáng giả xấu của tôi, Hàn Lỗi nhận thua, lôi kéo tôi đi mua con gà, bảo là định làm món gà Kung Pao.

Tốt lắm, tôi thích ăn thịt nhất.

Chọn xong nguyên liệu nấu ăn sau, mọi người tụ ở nhà của cặp vợ chồng son Lưu Tĩnh và Hà Dịch.

Tuy nói là mỗi nhà chuẩn bị một món ăn nhưng mọi người đều ăn ý chuẩn bị một nồi lẩu trước, tất nhiên cũng là món cay.

Hàn Lỗi, Lưu Tĩnh, Tô Tầm và Lưu Tuấn muốn thi thố tài năng liền xếp hàng đứng ở trong nhà bếp chuẩn bị món ăn, không có việc gì làm như tôi, Hà Dịch, Tần Hạo và Giang Mặc Mặc thì ở trong phòng khách phụ trách cái nồi lẩu tối nay.

Trong phòng bếp rất náo nhiệt, trong phòng khách của chúng tôi cũng không chia trên dưới.

Bốn người ghé vào trước bàn ăn, nhìn súp bên trong cái lẩu, do dự nên xem cho vào bao nhiêu ớt.

“Nếu là món cay Tứ Xuyên, vậy thì nên cay một chút!” Tần Hạo phân tích.

“Thế thì tôi thả toàn bộ nhé!” Tôi cầm mấy cây ớt hướng vào trong nồi.

“Đợi một chút! Chị làm thật sao?” Hà Dịch không nhịn được hỏi.

“Quản cái khỉ gió, cứ thả hết vào đi, Hạ Anh, to gan lên chứ!” Giang Mặc Mặc ở một bên hào sảng nói.

Cho nên, tay tôi run run, đổ toàn bộ ớt vào trong nồi, lửa đỏ một mảnh nhìn rất đẹp a, chẳng qua có chút cảm giác đáng sợ mà thôi.

Hai tiếng đồng hồ sau, mọi người vây quanh bàn ăn ngồi xuống, trên bàn lửa đỏ một mảng, tựa hồ nhìn thấy toàn ớt là ớt.

Về phần các món ăn thì theo thứ tự là gà Kung Pao của Hàn Lỗi, ốc xào Tứ Xuyên của Lưu Tĩnh, sườn non đệ nhất của Tô Tầm và canh cá dưa chua của Lưu Tuấn.

(Momo: không có điều kiện tìm bản tiếng Trung hoặc bản cột, các món ăn chỉ được chính xác 60%, bà con thông cảm nhé.)

Bên trong nồi lẩu, một tầng thật dày thật dày ớt cơ hồ nổi đầy lên trên bề mặt nước, làm cho mọi người vừa sợ hãi vừa kích thích.

Bà con nói xem, chúng tôi có phải đã cho hơi nhiều ớt hay không. Quá nhiều ấy chứ, cơ hồ món nào cũng cay hết á.

Nhìn kiệt tác của mọi người trước mắt, chúng tôi rất ăn ý cười khan mấy tiếng, chẳng qua không ai dám động đũa trước, khó có cơ hội nhường nhau như thế này.

Lúc này, Lưu Tuấn đột nhiên đứng dậy mở tủ lạnh lấy ra mấy chai Vương Lão Cát* đã đóng băng, phát cho mỗi người một chai sau đó ngượng ngùng cười nói: “Nóng trong người, uống trà Vương Lão Cát*”

(*Vương Lão Cát: là một loại trà giải nhiệt giống như Dr.Thanh của Việt Nam ấy, nghe bảo hệt như anh em sinh đôi, đến cái quảng cáo cũng giống nhau nên mình bê luôn câu slogan của Dr.Thanh vào, khác với convert đừng ai thắc mắc nghen ^_^. Theo như một số nguồn tin thì 11/5/2009, sản phẩm Vương Lão Cát(王老吉) đã bị Bộ vệ sinh an toàn thực phẩm Trung Quốc khuyến cáo có chứa thành phần Hạ khô thảo không nằm trong danh sách đông dược được sử dụng mà họ đã công bố, dẫn đến khiến nhiều người loét dạ dày, bị âm hàn quá mức. Chậc, anh Lưu Tuấn hại người quá!)

Mắt thấy không động đũa không phải là biện pháp nên tôi dũng cảm trở thành người thứ nhất đi tiên phong, gắp một miếng thịt gà ăn trước, bởi vì là do chồng tôi làm nha, nên phải ăn đầu tiên rồi, đem thịt bỏ vào trong miệng, ôi, quả nhiên thật cay!

Bình luận (0)

Để lại bình luận