Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuổi trẻ chính là tiền vốn, vật phẩm bảo dưỡng quý báu tới mấy đều không đổi được.
Ăn cơm trưa xong, Tô Hoan đi theo bà nội đến thẩm mỹ viện nổi tiếng nhất ở thành phố này.
Đi theo nhân viên phụcvụ đi vào phòng VIP đặt trước, cửa vừa mở ra, Tô Hoan lập tức hiểu rõ vì sao hôm nay bà nội đột nhiên dẫn cô tới.
Phòng VIP đã có người khác đang đợi, mà người này trước đó không lâu Tô Hoan mới gặp, chính là Quách Tiêu Thuần đến nhà xem mắt cha.
Quách Tiêu Thuần hơn 30 tuổi, gia cảnh hậu đãi bảo dưỡng thí¢h đáng, thoạt nhìn trẻ tuổi như người 20 tuổi, cười rộ lên xinh đẹp ngọt ngào, bên miệng còn có má lúm đồng tiền, là mỹ nhân xinh đẹp.
Quách Tiểu Thuần thấy bọn họ tới, lập tức chào đón, bà nội thấy Tô Hoan không đáp lời, lập tức nói
“Thất thần làm gì? Mau chào hỏi đi.”
Trong lòng Tô Hoan vừa bực mình vừa buồn cười, bà nội là muốn liên thủ với Quách Tiểu Thuần, muốn phá phòng tuyến chỗ cô đúng không.
Chào hỏi ư?
Ha ha
Không để ý tới hai người, Tô Hoan xoay người muốn đi, không cho một chút mặt mũi.
Bà cụ lập tức tức tới sắp hộc máu, gọi Tô Hoan “Cháu làm gì đấy?”
Tô Hoan không sợ bà ta, quay đầu lạnh lùng nói “Về nhà, nơi này không thú vị.”
“Tô Hoan, cháu có thể đừng tùy hứng như vậy không, ngồi xuống có gì chúng ta từ từ nói chuyện?” Bà cụ kìm nén lửa giận, dịu dàng nói.
Tô Hoan căn bản không thèm để ý tới bà ta, nói thẳng
“Bà nội, bà muốn cha cháu kết hôn, thì bà cứ nói thẳng với cha cháu, nói đến khi ông ấy đồng ý, cần gì phải lòng vòng tìm cháu?”
“Không phải là cha cháu nghe cháu nói sao, cháu cáu kỉnh nó không dám cưới. Tô Hoan, cháu đã bao nhiêu tuổi, sao còn không hiểu chuyện y như đứa bé như vậy ” Bà cụ càng nói càng tức, không nhịn được cao giọng.
Quách Tiêu Thuần ở bên cạn♄ luống cuống tay ͼhân trấn an “Hai người đừng cãi nhau, chúng ta vào phòng nói chuyện được không?”
Tô Hoan căn bản không muốn tiến vào phòng, chỉ lạnh lùng nhìn bọn họ nói
“Hai người đừng mơ thuyết phụctôi, thái độ của tôi vĩnh viễn sẽ không thay đổi, tuyệt đối không đồng ý cho cha cưới nữa, càng không cần mẹ kế, hai người chết tâm đi.”
Nói câu này xong, Tô Hoan xoay người không quay đầu lại rời đi.

Khi Tô Vọng Chươռg về đến nhà, thì cảm nhận được bầu không khí tɾong nhà rấttệ, vốn nên ăn cơm, lúc này tɾong phòng ßếp không có một chút động tĩnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận