Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị của tôi nhận điện thoại của cô đã chạy thật xa tới đây! Kết quả chị ấy ở đâu? Cả nhà chúng tôi tìm ba tháng cũng không tìm được, cô trả chị gái của tôi lại cho tôi!”

Trang Trình Viêm gà thét đến tê tâm liệt phế, nước mắt hận ý kích động ở hốc mắt, anh nỗ lực áo chế bản thân không thể khóc ra, tuyệt vọng gào rống thậm chí là cầu xin với cô.

“Tôi không biết chị của cậu đã đi đâu, tôi chỉ nhờ cô ấy giúp tôi lấy đồ vật, mất tích cũng muốn trách tôi sao?”

Trang Trình Viêm khó có thể tin.

“Nói nữa, lúc trước các người cũng có thể lựa chọn không giúp tôi, vì sao lại một hai phải giúp tôi, còn không phải là muốn đền bù áy náy đối với tôi lúc trước sao? Tôi sinh sống ở trong nhà cùng với các người nhiều năm như vậy, các người đã thật sự coi tôi thành người nhà sao.”

Đôi tay của Lê Đông nắm lại với nhau, cảm xúc lãnh đạm, bất động hờ hững: “Các người chỉ là thấy tôi đáng thương thôi, giống như đút một chút đồ ăn cho một con chó ở ven đường, sau đó hận không thể muốn tôi quỳ xuống mang ơn đội nghĩa các người, tôi dựa vào cái gì, huống chi tôi lại không biết cô ấy đã đi đâu.”

Trang Trình Viêm vô lực tê liệt ở trên ghế, sắc mặt anh tái nhợt, hai cái quầng thâm mắt cũng giống như động đen không đáy, chết lặng trong đôi mắt lộ ra trái tim đã chết.

“Cô đúng là đồ bạch nhãn lang đó Lê Đông, tại sao lúc trước tôi lại không phát hiện ra thì ra cô có thể vong tình phụ nghĩa như vậy, giúp cô còn không bằng giúp một con chó, tôi con mẹ nó chính là đút chó ở ven đường! Cũng so với cô ——“

Anh còn chưa nói hết lời, Khương Từ Niên đã cung giá áo lên, không chút do dự vút qua đầu của anh, Trang Trình Viêm đương trường vựng đi.

Không biết Khương Từ Niên đã dùng bao nhiêu sức lực, giữa cái giá áo đã cong chiết.

Anh cười cười, trong xoang mũi hừ ra một tiếng cường điệu không chút để ý, còn lo lắng Lê Đông sẽ tức giận, giải thích với cô: “Anh ta ồn ào quá.”

Lê Đông nhìn về phía anh, biểu cảm như là đã biết hành động của anh.

“Trang Hạ đang ở đâu?“

“Ai? Không quen biết.”

“Chị gái của anh ta.”

Khương Từ Niên ném giá áo, đi đến quỳ xuống ở bên cạng xe lăn của Lê Đông.

Anh không ngồi xổm, mà là để đầu gối quỳ ở trên mặt đất, ngẩng đầu lên nhìn cô, giống như con cún lớn dính người.

“Em muốn anh tìm thấy cô ấy rơi xuống sao?”

“Em chỉ là cảm thấy khẳng định anh sẽ biết.”

Xác thật Khương Từ Niên không biết Trang Hạ ở đâu, trong lòng anh không ngừng suy đoán, cái cái suy đoán này phỏng chừng tám chín phần mười

Lê Đông dò hỏi: “Chị ấy còn sống sao?”

“Đại khái là vậy.”

Cô không mặn không nhạt mà ừ một tiếng, Khương Từ Niên không rõ suy nghĩ của Lê Đông, nếu cô muốn để Trang Hạ về nhà, vậy anh có thể đi nói chuyện với Quan Xuyên, nhưng mà Lê Đông cũng không có yêu cầu anh như vậy.

Lê Đông thật sự không để bụng, đối với tình cảm chị em của bọn họ, cô không có cảm tình.

“Ném anh ta văng ra ngoài đi.”

“Được, nghe em hết.”

Khương Từ Biên thừa dịp Lê Đông đang ngủ, trở lại công quán Trủng Lâm, ấn chuông cửa nhà của Quan Xuyên.

Người mở cửa là bảo mẫu trong nhà.

Quan Xuyên không có ở nhà, bảo mẫu đưa địa chỉ cho anh, nói là Quan Xuyên đã dọn ra đây ở.

Khương Từ Niên tìm được chung cư ở tầng 21.

Quan Xuyên mở cửa, nhìn thấy anh thì kinh ngạc: “Không phải bệnh viện tâm thần cậu đang ở đang đóng cửa sao?”

“Sao cậu lại biết tôi ở bệnh viện tâm thần.” Khương Từ Niên chỉ nói với cậu là mình ở trên đảo Mai Châu, chưa từng đề cập đến bệnh viện tâm thần.

“Ngón tay hơi động động chút là có thể biết chuyện gì.”

Cậu ta ngẫu nhiên sẽ linh thông tin tức, khiến cho người ta cảm giác khó chịu.

Cha của Quan Xuyên là cục trưởng công an, bởi vậy nên đối với bất luận tin tức gì cũng sẽ hỏi thăm rất nhanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận