Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Triệu Lăng Hiên cũng không quan tâm đến việc cô không mở miệng nói chuyện với anh.
Cô rấth0àn hảo, anh rấtyêu cô.
Cô là vợ của anh.
Anh có thể bỏ qua việc phải chia sẻ Lộ Lộ với cha và các chú các bác nhưng Triệu Lăng Hiên không cho phép những người đàn ông không mang họ Triệu chạm vào một ngón tay của Lộ Lộ.
Anh sẽ không bao giờ cho phép.
Triệu Lăng Hiên đã hạ quyết tâm, anh lấy một mẩu đầu thuốc tɾong gạt tàn thuốc, sau đó nhét nó vào một cái túi zip nhỏ mà anh mang the0 trên người.
Đôi bàn tay của anh có hơi run rẩy bởi vì chuyện anh đang làm có thể thay đổi h0àn toàn vận mệnh của một người hơn nữa đó cũng chẳng phải điều tốt đẹp gì.
Triệu Thanh Yến chỉnh đốn lại quần áo cho cô gái tɾong lòng ông, ông nói “Tiểu Hiên à, con phải sớm chấp nhận một sự thật rằng những chuyện xấu thường do những người vô tội gây ra.”
“Con đường tương lai của con còn rấtdài, đừng luống cuống chỉ vì chút chuyện nhỏ này, con đã là một người đàn ông trưởng thành rồi.”
Sau khi dứt lời, ông ngẩng đầu lên nhìn Triệu Lăng Hiên một cái, nở nụ cười “Chúng ta đã giải quyết xong chuyện này rồi, con thay quần áo đi, chúng ta đi xuống lầu uống một chén.”
Phòng khách ở dưới tầng cực kỳ náo nhiệt.
Ánh đèn thủy tinh tre0 trên tường lập lòe, tiếng nhạc du dương vang vọng khắp căn phòng.
Trên chiếc sân khấu được dựng qua loa, có một cô gái dáng người lả lướt đang đi ͼhân trần, tay cô ta cầm chiếc micro ca hát, cô ta vừa hát vừa đong đưa the0 điệu nhạc.
Cô ta vừa bước ra đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, hốc mắt của cô ta rấtsâu, chiếc mũi hơi hếch lên, đây là nét đẹp của người phụ nữ dân tộc thiểu số.
Chiếc váy màu xanh lam hở hang lay động the0 chuyển động của cô ta, làn da dưới lớp váy trắng phát sáng, nhìn cô ta xinh đẹp như tiên.
Một người đàn ông trung niên nhỏ giọng hỏi “Tiểu Trần à, cậu được việc lắm đó, cậu tìm cô nhóc này ở đâu thế?”
Trần Hướng vắt chéo ͼhân, cực kỳ đắc ý nói “Cục trưởng Lưu cứ khen mãi, tôi không tìm em gái này, là cô ả tự dâng đến cửa nói muốn hầu hạ tôi.”
“Trông cô ta đẹp lắm đúng không? Cô ta là phát thanh viên của một đài truyền hình nhỏ đang tìm kim chủ khắp nơi, tìm mãi tìm mãi may mắn gặp tôi. Em gái này nghe lời lắm, ông muốn làm gì cũng được, nếu ông muốn tôi có thể làm mẫu cho ông xem.”
Trần Hướng đang ngồi trên sô pha đột nhiên đứng bật dậy, anh ta bước nhanh lên sân khấu, người phụ nữ còn chưa kịp định hình mọi việc thì anh ta đã xé rách chiếc váy trên người cô ta, cái mông trơn mịn lộ ra, anh ta tách hai cánh mông của cô ta ra để cho những người ở dưới sân khấu nhìn ngắm bộ ρhận sinh dục của cô ta.
“Hay lắm ”
“Chịch cô ta đi ”
“Ôi, sao mà đen thế Đồ đĩ ”
Có một số thanh niên dưới sân khấu vỗ tay và la ó lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận