Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu không phải biết trí lực cô đang nằm ở mức 0, thì dáng vẻ cô lúc này thật sự tựa như một kẻ điên.

“A a! Y y a a!”

Tông Chính so với bất kì ai khác biết rõ, hành động của cô lúc này chỉ như một đứa bé, cô vô cùng khó khăn trong việc biểu đạt suy nghĩ của mình nên chỉ có thể hành động, sẽ không vì lấy lòng mà làm ra bất kì hành động lừa gạt cảm xúc gì của chính mình.

Hắn đã từng có lần đối với cô thực hành hành vi cưỡng gian tương đồng , vậy mà cô lại tỏ ra vô cùng thoải mái, không có bày ra dáng vẻ xé tâm thống khổ vô cùng như bây giờ trước mặt hắn.

Nghĩ đến đây, tốc độ va chạm cũng trở nên thong thả mà chậm rãi đình chỉ.

Hứng thú với dục vọng vì suy nghĩ này cũng giảm xuống, cô đơn trong lòng cũng nổi lên.

“Ô ô ô a, ô a.”

Hắn dùng sức ôm chặt lấy thân thể nhỏ nhắn mà tiều tuỵ của cô, hắn cảm thấy thì ra chính mình rõ ràng cũng không đành lòng, đối với cô tàn nhẫn xuống tay, cô ở bên người hắn đã từng là nô lệ phục tùng, đã từng có thể tiếp nhận bất cứ sự thô lỗ tục tằn hay bạo lực nào, cứ như vậy mà trở thành công cụ máy móc tình dục.

“ Rina…”

“Rina, Rina, Rina.”

Hắn lẩm bẩm tự nói, không ngừng gọi tên cô.

Rina Tsukimi

Đây chính là cái tên mà hắn tự mình đặt cho cô.

Là một đóa hướng dương cao lãnh không thể nhìn thẳng vào ánh trăng .*

* ( Hoa hướng dương vào buổi tối sẽ không nhìn thẳng vào ánh trăng, cả câu có nghĩa: phải làm người lạnh nhạt, không thể động tâm.)

Nhưng hắn cũng muốn cô sẽ là một đóa hoa hướng dương phát triển rực rỡ, tươi đẹp xán lạn.

Nóng ấm của nước mắt từ khoé mắt cứ tuôn trào làm ướt chiếc cổ trắng thiên nga trắng muốt, khiến cô cảm thấy khó chịu, Rina không thoải mái khi bất giác hắn ôm mình…. liền phản kháng cựa quậy hai chân, hai tay hướng lên ngực nhằm đẩy hắn ra xa. Nhưng hắn chưa bao giờ để lộ nước mắt trước mặt ai cả, hắn gắt gao đem cô siết chặt hơn, vùi mặt vào cổ cô đến khi ướt át biến mất.

Khi cảm xúc đã ổn định hơn, hắn vẫn giữ nguyên tư thế, chất giọng khàn khàn vang lên :

“Tôi biết, tâm của em không thuộc về tôi, em hiện tại khẳng định thực chán ghét tôi đi.”

“Ô ô! Ô!”

Rina giương đôi tay nhỏ đã nắm chặt thành quyền đánh liên tiếp vào vai hắn, có ý đồ muốn trốn thoát, cánh tay cùng chân đã bị ôm đến đau nhức.

Hắn nghiêng đầu nhìn đôi môi đỏ mọng vương dính nước mắt của cô, cúi đầu hôn, mỗi một tiếng hắn nói tiếp đều cơ hồ không nghe rõ.

“Hướng dương tức là đi theo mặt trời, vậyem cứ đi theo ánh nắng của mặt trời đi, em không thích hợp với ánh trăng, nếu tôi có thả em đi, nhớ rõ ở nơi có ánh nắng chờ tôi”

Tay hắn cũng nhuộm đầy máu , hắn đã chiếm giữ cô lâu lắm rồi.

Tông Chính tính quả không sai, chưa đến nửa ngày, những tên đó quả nhiên lần nữa đuổi tới nơi này, bọn họ đã chuẩn bị đủ súng đạn, chuẩn bị cho cuộc chiến kẻ chết người sống, đem cô cướp đi.

Hắn ôm người đang ngủ vào lòng, dùng chiếc khăn dài mềm mại bao lấy toàn người cô, từ trong phòng đi ra cửa lớn , hắn nếu mà lại trì hoãn thêm một bước, Hoà Uyên đã chuẩn bị rút bom để ném đi vào, cũng may hắn đã ngừng xúc động trên tay của mình.

“ Này—-”

Không chờ hắn nói xong, Tông Chính đem vật nhỏ đang ngủ thiếp trên tay đưa đến trước cửa xe.

Hàng phía sau Chu Bắc Dịch ngồi ung dung cầm khẩu súng vừa mới thay đạn liền nhắm vào hắn, nhìn hắn mang thiếu nữ bỏ vào trong xe.

“Anh có ý gì ?”

Chu Bắc Dịch nhìn qua hắn quần áo bất chỉnh, áo sơ mi bị nắm tràn đầy nếp uốn, cúc áo bị banh ly mất mấy cái, có chút chật vật, đôi mắt cũng ẩn hiện nét mỏi mệt khó nói.

“Em ấy có vấn đề về trí não, hiện tại trí lực chỉ một tuổi, anh mang em ấy đi, tìm một địa điểm an toàn”

“Trả lời ta vấn đề vừa rồi.” Chu Bắc Dịch tiếp tục quơ quơ khẩu súng đang chỉ vào đầu hắn.

“Đều đem người giao cho các người rồi, còn có cái gì phải giải thích sao ?”

“Tôi đây đổi vấn đề khác, thân thế của em ấy là như thế nào ?”

Tông Chính nhắm khẽ hai mắt, đôi lông mi cũng rủ xuống như đang che giấu tâm tình như hồi tưởng lại đáp án cho câu hỏi. Phía trước Tưởng Tự Trạch đang cầm tay lái cũng hạ thấp hô hấp cẩn thận nghe.

“Em ấy là do tôi mang về từ căn cứ nghiên cứu quân sự, cha mẹ em ấy chết do sự cố khi đang nghiên cứu thí nghiệm, thời điểm tôi đem em ấy về cũng là nửa sống nửa chết, tôi tốn không sai biệt lắm tầm một trăm triệu mới cứu được em ấy từ cõi chết.”

“Nói như vậy, cơ thể của em ấy là được tiến hành quá cải tạo ?”

“ Cải tạo ? Chẳng qua phải tiến hành hơn ba mươi cuộc giải phẫu để trái tim đã chết khởi động lại, lúc trước dùng dược vật cũng sinh ra tác dụng phụ, cho nên đối với dùng dược vật đều không có kháng thể, hiện có dược nhưng tất cả đều là độc cộng độc, đối với em ấy mà dùng thuốc thì chính là đang tiêm ma tuý vào cơ thể ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận