Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bởi vì Tiểu Thanh là người đã biết, Thích Kỳ Niên cũng không có e ngại gì, ôm lấy eo con gái ấn cô ngồi trên đùi, hôn gương mặt cô hỏi
“Sao không ăn trước đi, đói rồi đúng không?”
Minh San bị hành động tùy tiện của hắn dọa sợ, cuống quýt nâng mắt nhìn Tiểu Thanh, chỉ thấy Tiểu Thanh che miệng cười trộm nhưng không có biểu cảm khác, lúc này mới yên tâm.
Cô xấu hổ buồn bực đấm bả vai cha, nhỏ giọng nói “Cha đừng xằng bậy.”
Thích Kỳ Niên cười khẽ náo loạn với cô một lát, mới đặt cô xuống để cô ngồi ăn sáng.
Lúc này Tiểu Thanh mới tiến đến hầu hạ, trong đôi mắt tràn ngập ý cười lén liếc tiểu thư một cái, thì thấy gương mặt tiểu thư đỏ bừng trông thật đẹp.
Thích Kỳ Niên bưng bát cháo lên ăn ừng ực hơn nửa, mới hỏi Minh San “Lát nữa đến bệnh viện sao?”
Minh San ăn tương đối văn nhã, cầm thìa chậm rãi thổi, nghe thấy thế gật đầu nói “Mỗi ngày con đều đến đó.”
“Bệnh tình của mẹ con thế nào?”
“Khá hơn nhiều rồi ạ, hiện giờ không ho nữa, bác sĩ nói thêm nửa tháng nữa là có thể xuất viện.”
Thích Kỳ Niên gật đầu, không truy hỏi nữa, chỉ nói “Buổi sáng cha có chuyện khác, vẫn bảo tài xế đưa con đi.”
“Vâng.”
Ăn bữa sáng xong, Minh San dẫn theo Tiểu Thanh ngồi xe đến bệnh viện.
Trên đường đến bệnh viện, cô lại gặp sinh viên lớn học biểu tình, xe bị chặn ở trên đường mãi mà không thể di chuyển.
Ngay sau đó có người chỗ cảnh vụ đi ra xua đuổi, tiếng còi tiếng chửi bậy tiếng kháng nghị hết đợt này tới đợt khác, ồn ào nhốn nháo.
Phố lớn ngõ nhỏ, khắp nơi lòng người hoảng sợ.
Minh San ngồi trong xe, nhíu mày, an tĩnh nhìn thế giới bên ngoài cửa sổ.
Bệnh tình của Lâm Thị càng ngày càng tốt hơn, cô ấy nói y tá sẽ đỡ cô ấy đến sân sau tản bộ, nói cô ấy cần đi ra ngoài nhiều một chút, phơi nắng.
“Bác sĩ nói nên vận động nhiều, người mới khỏe mạnh.” Lâm Thị nói, cười rộ lên gương mặt không còn tái nhợt như trước.
Minh San cũng vui vẻ theo, nói đợi mẹ xuất viện, mỗi ngày cô sẽ tản bộ với mẹ trong sân.
Cô cũng nói chuyện cha đến Khánh Thành cho Lâm Thị, chẳng qua hắn rất bận, không rảnh tới bệnh viện.
Lâm Thị không thèm để ý nói “Cha con là người làm chuyện lớn, không cần để ý tiểu tiết này.”
Tâm trạng của Minh San rất phức tạp, hiện giờ cô không biết nên định nghĩa người đàn ông này là gì.
Hắn là cha cô, lại làm chuyện chỉ có vợ chồng mới có thể làm với cô, nhưng hai bọn họ tuyệt đối không thể trở thành vợ chồng chân chính.

Bình luận (0)

Để lại bình luận