Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“ Bảo bảo thật tuyệt. ” Trần Hoài Tự liên tục kí©ɧ ŧɧí©ɧ hạt đậu căng phồng kia, hôn vành tai cô như khen thưởng,” Thoải mái không? Thoải mái đi tiểu một chút được không? “
Ngôn Trăn hai chân phát run, ngửa đầu nức nở khóc, lỗ nhỏ đang phun nước lại, anh lại vừa dỗ vừa véo như thế, cư nhiên run rẩy phun ra một ít chất lỏng ấm áp.
Hoàn toàn không khống chế được.
Cô ngồi phịch ở trong lòng anh, đuôi mắt đẫm nước mắt, thở hổn hển, ánh mắt đều tan rã, vừa sờ tới thân thể liền theo phản xạ run rẩy, cho rằng anh còn muốn ép cô đi tiểu, nức nở hừ: ” Đừng đυ.ng…Ưm… Không có…”
Trần Hoài Tự xoay mặt cô hôn môi, cười nhẹ khen: ” Ngoan quá. ”
Anh vén mái tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán cô ra, ưỡn lưng tiếp tục động tác.
Huyệt non sau cao trào là xoắn chặt nhất, đứng cô còn đang sảng khoái như vậy, anh bị kẹp chặt ngay cả co rút cũng có chút khó khăn, tầng tầng thịt huyệt xoắn sâu vài cái, căng thẳng thắt lưng, thở dốc bắn ra toàn bộ.
Trong phòng dần dần trở về yên tĩnh, chỉ có tiếng thở dốc hỗn loạn của hai người đan xen cùng một chỗ, cùng đắm chìm trong dư vị cực lạc của tìиɧ ɖu͙© cao trào.
Ít nhất qua năm sáu phút, Ngôn Trăn mới từ đám mây chậm rãi rơi xuống, ý thức hồi phục, tìm lại quyền kiểm soát thân thể của mình, cao trào thổi quét toàn thân mềm nhũn, trong lúc nhất thời làm cho cô có chút phân không rõ hiện thực cùng hư ảo.
Quả thực quá dâʍ ɭσạи.
“ Sảng khoái? ” Trần Hoài Tự nhìn ánh mắt cô dần dần sáng tỏ, nhéo nhéo gò má cô.
Từ trong cao trào kịch liệt bình tĩnh trở lại, Ngôn Trăn muộn màng phản ứng lại. Cô khó có thể tin, hốc mắt ngay lập tức ầng ậc nước, hoàn toàn không có cách nào tin được bản thân vậy mà thật sự bị chơi đến mất kiểm soát..
Hơn nữa vừa rồi, còn bị anh dụ dỗ, sảng khoái đến tiểu ra như vậy.
” … Trần Hoài Tự! ” Cô nắm lấy gối đầu bên cạnh, không còn chút sức lực nào ném về phía anh, giọng nói mang theo khó xử lại ngượng ngùng nức nở,
” Anh biếи ŧɦái! Anh đi chết đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa! ”
Tìиɧ ɖu͙© lắng xuống, cảm giác mát mẻ ban đêm tràn vào, vốn nên là thời khắc người yêu ôm nhau dịu dàng, bầu không khí trong phòng ngủ lại có chút giương cung bạt kiếm.
Ngôn Trăn kéo chăn quấn lấy thân thể trần trụi, thấy Trần Hoài Tự muốn vươn người lại gần, vội vàng ngăn lại: ” Anh không được tới gần tôi. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận