Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô còn nghe thấy một cái tên đã rất lâu rồi chưa nghe lại, Tần Nhạc Chí. Cậu ta đi du học từ năm lớp 11, hiện tại đã trở thành một minh tinh đại diện cho các vận động viên.

Nhìn cuộc sống của đại bộ phận các bạn học đều trôi quá rất khá, trong lòng Hạnh Mính luôn có một cảm giác vắng vẻ. Cô vốn dĩ cũng có thể trở thành vận động viên, nhưng bản thân cô cũng rất rõ ràng, cô không thể, cũng không nỡ xoá sạch đứa bé trong bụng.

Cô biết, Nguyên Tuấn Sách cực kỳ điên cuồng muốn để cô mang thai, cho dù cô giận dỗi chiến tranh lạnh với anh như thế nào, cũng không thể trốn tránh anh suốt đời. Đối mặt với một con yêu cường đại như vậy, cô căn bản không có năng lực phản kháng, có lẽ anh hiện tại cũng đang ở chỗ nào đó, nhìn chằm chằm cô.

Rốt cuộc, trong lúc Nguyên Tuấn Sách học đại học, anh cũng chẳng tốn công học gì nhiều, mỗi ngày ngoại trừ nấu cơm cho cô rồi quét dọn vệ sinh nhà cửa, thì tất cả khoảng thời gian nhàn rỗi còn lại, anh đều ăn vạ bên người Hạnh Mính.

Đại khái là thời gian hai bên chiến tranh lạnh quá dài, Nguyên Tuấn Sách không kiên trì nổi nữa, anh chủ động tìm tới Hạnh Mính. Con người đó lại đột nhiên xuất hiện trong phòng Hạnh Mính, dọa cô giật bắn mình, bật dậy khỏi trên giường.

Nguyên Tuấn Sách giấu hai bàn tay sau người, ngữ khí nghiêm trang, dùng lí do là anh đã suy nghĩ suốt một ngày mới tìm ra.

“Hạnh Mính muốn gặp con mèo kia không?”

Hai người không gặp được Lộ Điệp, chỉ gặp được Hồ Anh Tài.

Bốn năm không thấy, anh ta đã có khí thể uy nghiêm của trưởng lão Hồ tộc, không còn giống như lúc là hồ ly đi theo bên cạnh Nguyên Tuấn Sách.

Giờ phút này, Hồ Anh Tài ngồi ngay ngắn trên vương tọa của Hồ tộc, trên người khoác một kiện áo choàng được bện thành từ rơm rạ và vải vóc, chiêu đãi hai người như chiêu đãi khách quý, để đám tiểu hồ y chung quanh hết bưng nước rồi lại bưng hoa quả lên.

Hồ Anh Tài tiếc nuối nói với Hạnh Mính: “Mèo con đã không thể biến thành nhân loại, ngay cả chuyện hôm nay hai người tới đây, tôi cũng muốn gạt em ấy. Em ấy không nghĩ bị cô biết thân phận thật sự của mình, tôi sẽ thử thuyết phục em ấy, nhưng cô đừng có mà nảy ra suy nghĩ chủ động đi gặp em ấy. Chuyện khiến mèo con chịu đả kích, tôi tuyệt đối sẽ không cho phép cô làm.”

Chờ bọn họ rời khỏi cánh rừng rậm, Hồ Anh Tài lại chỉ huy nhóm hồ ly, đào đất lấp cái huyệt động vừa rồi: “Nhanh lên, mau che hết khí vị của hai người kia lại, không thể để mèo con đoán được! Nếu để mèo con biết, nói không chừng em ấy lại đến nháo với ta, muốn rời nhà trốn đi.”

Hạnh Mính bị đưa tới căn biệt thự của Nguyên Tuấn Sách, cô hỏi: “Hồ Anh Tài rất thích Lộ Điệp sao?”

Nguyên Tuấn Sách đã biết như thế nào là “Thích”, khẳng định gật đầu: “Anh ấy rất thích cô ta.”

“Vậy thì thật đáng tiếc, chủng tộc khác nhau không thể sinh sôi nẩy nở.”

“Biến thành nhân loại là có thể.”

“Nhưng anh ta nói, Lộ Điệp đã không thể biến thành người.” Hạnh Mính không cảm thấy Lộ Điệp vĩnh viễn trong hình dạng mèo thì có gì không tốt, chỉ là cô ấy không muốn lấy hình thái mèo con tới gặp cô.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ sợ Hồ Anh Tài mới là người muốn Lộ Điệp biến thành nhân loại nhất.

Nguyên Tuấn Sách ôm eo cô, lòng bàn tay lạnh băng vuốt ve bụng nhỏ còn chưa nhô lên của cô, đầu tóc mềm mại dán lên hõm cổ cô, làm nũng cọ lên da cô.

Anh mở miệng, ngữ khí cầu xin: “Hạnh Mính đêm nay không cần trở về nhé, anh sẽ không để Hạnh Mính đi.”

Từ khoảnh khắc Hạnh Mính bị Nguyên Tuấn Sách mang về căn biệt thự này, cô đã không hi vọng gì tới chuyện Nguyên Tuấn Sách còn có thể chủ động thả cô trở về.

“Anh nghe thấy lời nói của ba Hạnh Mính. Anh cũng không biết nên làm sao bây giờ, nếu Hạnh Mính vô nghĩa phản cố (1) muốn rời khỏi anh, giết chết đứa nhỏ của anh, anh cũng sẽ ăn tươi nuốt sống Hạnh Mính.”

Vô nghĩa phản cố: 义无反顾 – yì wú fǎn gù (đại loại là vì chính nghĩa, đạo nghĩa, ko do dự, ko quay đầu nhìn lại

“Anh có thể đừng dùng cái ngữ khí đáng sợ như vậy nói chuyện với em không……” Hạnh Mính đẩy đầu anh: “Còn có, làm sao anh nghe được cuộc nói chuyện ấy.”

Nguyên Tuấn Sách càng dúi đầu lại chặt hơn, anh dùng thân thể khổng lồ của mình, chế phục trụ Hạnh Mính, áp cô nằm xuống ghế sô pha, một tay vẫn nhớ bảo vệ dưới người cô, giống như con chó lớn dụi dụi lên cổ cô.

“Anh vẫn luôn ngồi trên cái cây bên cạnh nhà Hạnh Mính. Mỗi thời mỗi khắc, đều đang nhìn Hạnh Mính.”

Cô thở không nổi, đẩy đầu anh, nghiến răng nghiến lợi mà mắng: “Kẻ điên.”

Nguyên Tuấn Sách ngược lại càng dùng sức, chính là không cho đẩy ra chút nào, không chỉ có như vậy, anh còn được một tấc lại muốn tiến một thước, liếm lên mặt cô.

“Bởi vì ngoại trừ Hạnh Mính, anh không tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống này.”

Cho dù lấy thân phận là yêu ma, hay là thần linh, thậm chí là sinh vật không phải người sống vốn không nên xuất hiện trên thế giới này. Chỉ khi Nguyên Tuấn Sách cảm thấy bản thân được giao cho ý nghĩa tồn tại, anh mới có thể muốn quý trọng thế giới này, mà không phải là phá hủy chúng.

Với anh mà nói, Hạnh Mính mới chính ý nghĩa đó, cô sẽ trở thành thần linh khống chế anh.

“Bụng của Hạnh Mính, thật lớn.”

Nguyên Tuấn Sách nâng hai chân Hạnh Mính lên, đặt trên bả vai, anh áp lực thở dốc nói, đôi mắt Hạnh Mính đỏ bừng, nước mắt vô cớ rơi xuống, cô cắn môi, nhắm mắt lại.

Nguyên Tuấn Sách cúi đầu hôn lên cái bụng căng tròn, bụng to khiến làn da xung quanh bị căng ra hết cỡ, bên mặt còn có thể nhìn thấy một ít mạch máu màu xanh, nhìn như muốn vỡ ra.

Dương vật đã nhét vào một nửa, bụng phình phình, Hạnh Mính mới mang thai năm tháng mà bụng đã to thành như vậy, Nguyên Tuấn Sách thật cẩn thận nhè nhẹ vỗ về, ngón tay lạnh lẽo của anh khiến cơ thể Hạnh Mính run rẩy, cầu xin: “Rút ra đi, anh đã nói sẽ không cắm vào mà.”

“Anh đổi ý rồi, anh lừa Hạnh Mính đó.” Nguyên Tuấn Sách đúng lý hợp tình mà nói, tiện đà lại càng dùng sức nhét dương vật vào sâu hơn, thật khó có thể tưởng tượng, bụng lớn như vậy, làm sao có thể sinh ra một đứa trẻ từ cái khe hẹp bé nhỏ này.

“Hu hu, trướng quá, Nguyên Tuấn Sách!” Hạnh Mính bắt lấy cánh tay anh, móng tay khảm vào da thịt, lẩm bẩm nói nhỏ nhẹ khẩn cầu anh, càng có ý vị như đang làm nũng.

Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Hạnh Mính: “Anh sẽ không làm Hạnh Mính bị thương, được không?”

Hạnh Mính nghẹn khuất lắc đầu, Nguyên Tuấn Sách lại coi như không nhìn thấy nước mắt cầu xin trong đáy mắt cô, anh chôn mặt vào cần cổ Hạnh Mính, bóp chặt đùi cô, chịu đựng xúc động dục vọng tra tấn, nhẹ nhàng từng chút một nhét vào. Dương vật kích động bồi hồi bên ngoài cửa hang, bắt đầu vững vàng mà nhẹ nhàng chậm chạp cắm vào trong động.

Tiếng nước ướt nhẹp xôn xao trong động truyền đến tận đáy lòng, hạ thể bất an cọ xát, một nhét vừa động, mị thịt bên trong ngứa ngáy khó nhịn, dục hỏa càng đốt càng cháy rực. Mỗi khi dương vật cắm vào bên trong một chút, mị thịt đều cắn chặt đè ép dương vật, hai bên như chơi kéo co, bắt đầu lôi kéo trong ngoài.

Hạnh Mính rầm rì, móng tay càng dùng sức, cắm sâu vào da thịt, khóc la, cầu xin anh dừng lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận