Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người trát tượng đứng bên cạnh không đa sầu đa cảm như nàng, cầm lấy ngân phiếu rồi đi, Yến Tuyền vội vàng đuổi theo, hỏi: “Tiên sinh chờ đã, xin hỏi ngài, nếu hình xăm hồ ly mọc ra chín cái đuôi thì sẽ thế nào?”
“Sẽ không thể áp chế thú tính, hoàn toàn biến thành một con quái vật nửa người nửa thú, gieo rắc tai họa cho nhân gian.”
“Tại sao ngài không nói rõ hậu quả này cho họ?”
Người trát tượng quay đầu nhìn thoáng qua Yến Tuyền, mỉm cười: “Nể tình hôm nay nhờ ngươi mà ta kiếm được một khoản kha khá, ta cho ngươi một lời khuyên, đừng nên giả làm người tốt, có tiền mà không kiếm là kẻ ngu.”
Yến Tuyền cắn môi, hắn ta muốn chờ đến khi xảy ra chuyện để kiếm thêm một khoản à.
Yến Tuyền không bình phẩm về câu nói của hắn ta, lại hỏi: “Hồ ly dựa vào thứ gì để mọc đuôi? Tinh khí của đàn ông sao?”
Thấy hắn ta không muốn nói, Yến Tuyền rút ra hai tờ ngân phiếu đưa cho hắn ta.
Người trát tượng nhướng mày, như thể không ngờ rằng nàng có thể hào phóng như vậy.
“Hình xăm hồ ly không thể giống hồ yêu thực sự, chỉ một lần đã ép khô tinh huyết của con người, ngay từ đầu nó chỉ có thể lấy huyết mạch trong thân thể kí chủ làm chất dinh dưỡng, trưởng thành cùng với kí chủ. Trong quá trình này kí chủ sẽ càng ngày càng xinh đẹp. Khi thân thể kí chủ trưởng thành, nó sẽ khống chế kí chủ đi tìm người khác giới, nam nhân tìm nữ nhân, nữ nhân tìm nam nhân, chỉ khi có thể dịch của người khác giới tiến vào trong cơ thể kí chủ thì nó mới có thể sử dụng.”
“Hầu hết hình xăm hồ ly chỉ mọc được hai ba cái đuôi đã bị con người phát hiện và tiêu diệt. Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy hình xăm hồ ly mọc đến năm cái đuôi. Lần này may mắn, biết đâu ta có thể tận mắt chứng kiến Cửu Vĩ Hồ.”
Sau khi nhận tiền, người trát tượng trả lời mọi câu hỏi của Yến Tuyền rất cặn kẽ và kiên nhẫn.
“Ngươi chưa từng gặp, vậy làm sao đảm bảo có thể giải quyết được?”
“Nếu không giải quyết được thì ta trốn, dù sao cũng sẽ có người khác có khả năng giải quyết thôi.”

Dường như hắn ta nhận ra sự im lặng của Yến Tuyền, bèn cười nói: “Biết anh hùng là gì không?”
Chẳng đợi Yến Tuyền trả lời, hắn ta lại nói tiếp: “Đợi đến khi ta không giải quyết được, lúc đó ngươi ra tay giải quyết, ngươi sẽ trở thành anh hùng. Còn nếu bây giờ ngươi ra tay giải quyết, chẳng ai biết ơn ngươi, ngược lại còn bị đám háo sắc kia ghét bỏ vì xen vào chuyện người khác.”
Đúng vậy, hiện tại dù Thi Tú Linh là quái vật cũng là quái vật xinh đẹp vô hại, nàng cưỡng ép giết nó ngược lại sẽ phí công vô ích.
“Nếu tìm được ông lão hạ chú năm xưa, sau khi Thi Tú Linh phá chú có thể giữ lại dung nhan xinh đẹp tuyệt thế này không?” Yến Tuyền tiếp tục hỏi.
“Ta cũng chẳng rõ.”
Chia tay người trát trượng, Tống Thanh Dương nhảy xuống từ chỗ tối. Đám người Thi Thừa tướng đều nhận ra hắn nên hắn không tiện lộ diện, chỉ âm thầm đi theo bên cạnh từ bóng tối để bảo vệ nàng, những lời người trát tượng vừa nói hắn cũng nghe thấy cả.
“Đã muộn rồi, người ta đã không cần xử lý vậy chúng ta cứ về trước đi, chờ tin tức từ Thi Tú Linh rồi hẵng quyết định bước tiếp theo.”
Yến Tuyền gật đầu, trở về nhà với nhau, bọn họ không biết sau khi mình đi, nhạc phụ cùng vị tế tử kia lại ôm lấy hình xăm hồ ly mà lao vào “chiến đấu”, hai mắt bọn họ đỏ ngầu, động tác thô bạo như bị thứ gì đó khống chế.
Ngày hôm sau, Thi Tú Linh đến nói ông lão kia tên là Hồng Vu đạo nhân, tên tục là Nghiêm Thiệu Trang. Nhiều năm trước vì sử dụng tà thuật, bị truy sát nên mất tích, những năm nay chỉ thỉnh thoảng xuất hiện ở vùng Giang Nam.
Có người nói ông ta đang bế quan tu luyện, cũng có kẻ nói ông ta sợ không dám lộ diện vì bị kẻ thù truy sát, chẳng ai hay biết thực hư thế nào.
“Nghiêm Thiệu Trang? Ông ta và trượng phu của ngươi đều mang họ Nghiêm, chẳng lẽ có liên quan gì sao?” Yến Tuyền hỏi nàng.
“Hẳn là không phải, trong nhà Nghiêm Khâm Bình ngoài hắn ta ra thì chẳng còn ai khác.”
“Ngươi kể rõ hơn tình huống nhà hắn ta cho ta nghe xem.”
Nghiêm Khâm Bình là kẻ mồ côi, ông bà đã qua đời từ lâu, hắn ta là con út trong nhà, lúc mẫu thân hắn ta sinh hắn ta đã lớn tuổi. Nên sau khi sinh thì không qua khỏi, từ nhỏ hắn ta và phụ thân sống nương tựa lẫn nhau.
Gia cảnh nhà hắn ta tuy nghèo khó, nhưng bản thân lại thông minh lanh lợi. Khi còn nhỏ, hắn ta thường nhặt củi và lén nghe tiên sinh giảng bài trong thư viện, học theo một cách có bài bản, tiên sinh thấy hắn ta là nhân tài nên đề nghị thu nửa giá học phí nhận hắn ta làm học trò.
Nghe tiên sinh nói vậy, phụ thân hắn ta gom góp tiền bạc, cố gắng góp đủ học phí cho hắn ta.
Năm mười ba tuổi, hắn ta nghe theo lời tiên sinh đi thi đồng sinh, lần đầu tiên thi trượt, lần thứ hai cũng thi trượt, đến lần thứ ba mới thi đỗ, sau đó mỗi lần thi cử hắn ta đều đỗ đạt, cuối cùng thuận lợi thi đỗ Trạng nguyên.
Phụ thân hắn ta qua đời khi hắn ta đang ôn thi, từ đó trong nhà chỉ còn lại mình hắn ta.
“Học vấn của hắn ta cao như vậy, chẳng lẽ không ai muốn kết thân với hắn ta sao? Phu tử chẳng phải thường thích gả nhi nữ cho đệ tử xuất sắc của mình hay sao?”
“Nghe đồn hắn ta từng cưới ba thê tử, người nào cũng xinh đẹp, nhưng vì ham mê học hành hắn ta đã lạnh nhạt với giai nhân khiến họ không cam chịu cô đơn mà đi ngoại tình.”
“Người ngươi nói chính là Nghiêm Khâm Bình mà ta gặp hôm qua ư?” Yến Tuyền đầy vẻ nghi ngờ.
Hôm qua Nghiêm Khâm Bình mà Yến Tuyền gặp rõ ràng là một tay chơi lão luyện, khi được lựa chọn giữa thê tử xinh đẹp và thê tử xấu xí, hắn ta không chút do dự chọn quái vật xinh đẹp chứ không phải thê tử xấu xí.
Một người coi trọng ngoại hình như vậy không giống như người có thể vì học hành mà bỏ qua mỹ sắc. Hơn nữa ba thê tử hắn ta cưới, sao lại đều là những người không cam chịu không cam chịu cô đơn mà đi ngoại tình?
Yến Tuyền cảm thấy chuyện này thực sự không bình thường.
Yến Tuyền suy nghĩ một hồi, bèn sai Hoa Dung đi tìm Tống Thanh Dương, nhờ hắn cử người đi điều tra tình hình ba thê tử của Nghiêm Khâm Bình.
Nhưng còn chưa kịp chờ Tống Thanh Dương đi thăm đò, Hoa Dung đã hốt hoảng mang đến một tin dữ. Nghiêm Khâm Bình đã chết, cả Nghiêm phủ đều bị móc tim, ngay cả Thi Thừa tướng qua đêm ở nhà con rể cũng gặp hại, chỉ có Nghiêm phu nhân và Thi Tú Linh là mất tích, không rõ sống chết, người duy nhất còn sống sót là phu xe của Thi Thừa tướng đang đợi ở cổng.
Mọi người trần như nhộng, giữa khố đám nam nhân còn đang chảy tinh dịch, có thể thấy được đang lúc sung sướng thì người đột nhiên bị khoét tim.
Vụ án như sét đánh ngang tai, chấn động toàn thành, Hoàng thượng đích thân ra lệnh cho Lục Phiến Môn điều tra vụ án, hai người trát tượng và Yến Tuyền cản xe ngựa được mời đến hôm qua đều trở thành nghi phạm của quan phủ.
Người trát tượng nhanh chóng bị quan sai bắt giữ, Yến Tuyền nữ giả nam trang thì họ không tìm thấy. Trong nháy mắt nghi ngờ đối với Yến Tuyền tăng lên không ít, không biết người trát tượng khai báo thế nào mà chưa đến trưa lệnh truy nã vẽ chân dung của Yến Tuyền đã được dán khắp thành.
Yến Tuyền không ngờ mình cũng có ngày bị truy nã, trong lòng nàng đang cảm thấy cực kỳ may mắn vì hôm qua mặc nam trang, nếu là nữ trang e rằng đã phải vào ngục thất chịu khổ.
Yến Tuyền ôm trán, rõ ràng hôm qua khi họ ở đó nó vẫn bình thường, sao lại đột nhiên lớn khai sát giới?
Hay là chính vì hôm qua nàng vạch trần bộ mặt giả dối của nó, nên nó mới lớn khai sát giới?
Chắc chắn rồi, trước đây lấy thân phận Thi Tú Linh, nàng ta vừa là món đồ chơi vừa là con gái của Thi Thừa tướng. Bây giờ, họ đã biết nàng ta không phải Thi Tú Linh, vậy chỉ còn là món đồ chơi mà thôi, đối xử với món đồ chơi đương nhiên sẽ không tốt đẹp như trước.
Người trát tượng hẳn là biết hồ ly năm đuôi nguy hiểm, nhưng vì ham tiền và muốn xem uy lực của Cửu Vĩ Hồ nên đã chọn cách che giấu.
Xem ra lại phải nhờ Hoa Thái Tuế tìm người rồi. Ừm… Ngoại trừ việc tìm kiếm thân xác của Thi Tú Linh, còn có Nghiêm Khâm Bình. Sau khi chết Nghiêm Khâm Bình chắc chắn đã biến thành quỷ, cũng có thể tìm đến hỏi han, nàng có trực giác trên người Nghiêm Khâm Bình còn ẩn giấu bí mật khác, có lẽ liên quan đến chuyện của Thi Tú Linh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận