Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mặc dù cay nhưng ăn rất ngon, cho nên chảy nước mắt cũng muốn ăn.

Sau khi tôi động thủ, mọi người cũng rối rít bắt đầu vươn tay, không chút khách khí ăn thật nhiều, thật nhanh, vì thế không lâu sau tất cả đều cảm nhận được sự nóng hổi tinh túy bên trong.

Nhoáng cái, cả bàn đầy món ăn chỉ còn lại toàn ớt, mọi người dũng cảm từng ngụm từng ngụm lớn ăn sạch, vừa chảy mồ hôi vừa rơi nước mũi, ai nấy đều thê thảm vô cũng, không nỡ nhìn luôn, thật là bị coi thường.

Cửa sổ được mở ra, gió lạnh thổi tiến vào, nhưng thế vẫn chưa đủ, Vương Lão Cát đã uống hết một thùng rồi vẫn cảm thấy khó chịu như cũ, khăn giấy bị rút sạch, mọi người dùng không kịp.

Cuối cùng, chúng tôi ăn no nê xong, rất không có hình tượng ngồi la liệt xuống đất, cái trán bê bết mồ hôi như cũ, y phục hỗn loạn lộn xộn, mặt mũi đỏ hồng, đầu mũi cũng hồng theo, miệng lại càng hồng, càng sưng hơn, thoạt nhìn vừa chật vật vừa tức cười.

Điên cuồng chán chê, mọi người vừa cười vừa mắng chủ ý thiu thối của Lưu Tuấn vừa thu thập tàn cuộc, sau đó ai nấy chạy về nhà mình “chữa thương”.

Nằm ở trên giường, tôi cảm thấy miệng của mình vẫn cay xè như cũ, tê tê dại dại, có chút không thoải mái, thật là tìm tội mà.

Rất khó có được buổi tối Hàn Lỗi không quấy rầy mà biết điều nằm yên bên cạnh tôi.

Tôi cố ý nằm lỳ ở trên giường trêu chọc anh: “Cưng ơi, tối nay anh làm sao lại ngoan như vậy chứ?”

Nghe ra sự trêu chọc của tôi, Hàn Lỗi ngóc đầu dậy cười nói: “Thì ra là em thất vọng như vậy a, vốn định nghĩ sẽ bỏ qua cho đôi môi…sưng có chút quá kia của em, giờ xem ra là không cần rồi.”

Dứt lời, anh thế nhưng vọng tưởng dùng ngón tay vuốt ve “đôi môi đỏ mọng gợi cảm” của tôi, nói giỡn à, bây giờ môi của tôi chỉ đụng chạm không khí cũng có chút đau nhói, nếu là bị anh đụng chạm, môi của tôi sau này còn dùng được nữa sao? Cho nên tôi tránh trái tránh phải, không để cho anh được như ý.

Trước khi nhắm mắt ngủ một giây, tôi ở trong bóng tối không nhịn được nguyền rủa: “Cưng à, em có thể vì cái miệng sưng vều của mình mà nguyền rủa Lưu Tuấn không?”

“Anh không có ý kiến, tính cả một phần của anh luôn cũng được.” Hàn Lỗi cười nhẹ.

“Lưu Tuấn a Lưu Tuấn, thật lòng nguyền rủa miệng của anh sưng to nhất có thể!”

Nhớ rằng dạo gần đây dự báo thời tiết trong tivi hết sức trầm trọng: khí trời chuyển lạnh, hãy dự phòng cảm mạo.

Vì thế, dưới đất trời lạnh lẽo, tôi rất không nể tình nóng rần lên.

Hôm nay đi làm, ngồi trước bàn làm việc tôi đã cảm thấy đầu có chút hỗn loạn, mí mắt luôn cụp xuống, cái trên muốn cùng cái dưới tiếp xúc thân mật, thậm chí còn có cả chất lỏng từ mũi chảy ra nữa, hình dáng trong suốt của nó làm cho người ta thấy rất không thoải mái.

Cho nên, ở trước mắt bao người, tôi bình tĩnh rút mấy tờ khăn giấy, rất hào phóng che ở trên đầu mũi, dùng sức xì, ừm, rất sảng khoái, thanh âm cũng rất khí thế vang lên, cho nên nhận được không ít ánh mắt ghét bỏ cùng thanh âm “chậc chậc”, Hà Dịch còn trợn mắt há hốc mồm giống như đang nhìn quái vật mà ngó tôi, đương nhiên rồi, cậu ta chắc là lần đầu tiên nhìn thấy tôi mất hết hình tượng như vậy nha, thế nên có thể hiểu được.

Vứt bỏ khăn giấy đi, lỗ mũi của tôi thư thái vài giây, nhưng rất nhanh sau đó, chất lỏng kia lại không khách khí chảy xuống, phiền lòng nhất chính là, chỉ có một chút như vậy thôi, cho là thô bỉ cũng không phải, ưu nhã cũng không, thế là tôi lại bình tĩnh rút một tờ khăn giấy, đem xé lấy một phần ba, sau đó đem một phần ba mẩu khăn ấy cuộn thành một viên tròn đường kính khá dày, bình tĩnh nhét vào trong lỗ mũi, quả nhiên là có chút bất kể hình tượng a.

Hình ảnh này của tôi vẫn giữ vững cho đến khi Tần Hạo vô tình đi ngang qua “tham quan học tập”, anh ta nghiêm túc nhìn tôi, chân thành nói: “Hạ Anh à, cô ngàn vạn lần không nên để Hàn tổng nhìn thấy mình như vậy, rất nguy hiểm, rất shock đó…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận