Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ôn lớn nhân…”
Trưởng Công chúa như Trim phượng lạc ổ gà, hạ mình đến hẻm nhỏ bình dân để tìm thăm Ôn Trạm – vị ý trung nhân đã chịu nhiều khổ cực chốn lao tù.
Khi tuỳ tùng của nàng ta đẩy cửa viện ra thì Trưởng Công Chúa đã nhìn thấy Ôn Trạm đang cầm rìu to đốn củi, lại để trần thân trên.
Đây là lần đầu tiên Trưởng Công Chúa nhìn thấy cơ thể ℭường tráng vĩ ngạn của Ôn Trạm.
Khi hắn múa rìu thì cả cơ ngực lẫn cơ bả vai đều chuyển động phập phồng. Ở cánh tay tráng kiện có gân mạch phủ quanh, sức lực như có như không làm huyết mạch người ta sôi lên sùng sục.
Nếu so với dáng vẻ một thân quan bào to rộng văn nhã khi xưa thì lúc này đây Ôn Trạm như trở thành một người khác.
Ôn Trạm bị vị khách kia cản trở việc đang làm, khi thấy Trưởng Công chúa thì hắn vô cùng kinh ngạc.
Nàng ta và hắn còn chưa chuyện trò câu nào thì nàng ta đã nhung nhớ không quên rồi mò mẫm tìm đến tận đây, đúng là oan nghiệt mà.
“Chậc… Ôn mỗ không biết tôn giá ghé thăm nên chẳng kịp tiếp đón từ xa, dung mạo không chỉnh tề phiền nhiễu đïện hạ. Xin đïện hạ thứ tội lớn bất kính.”
Trưởng Công chúa chỉ nhìn Ôn Trạm không nói lời nào.
Nàng ta đang chú mục vào dòng mồ hôi chảy xuống từ thái dương, men the0 chiếc cằm băng lãnh mà róc rách xuống xương quai xanh, rồi lăn qua cơ ngực phập phồng, rãnh bụng cân xứng, e0 hẹp căng chật, và cuối cùng là cặp mông rắn ¢hắc.
Bên hông nam nhân chỉ có một dải khăn đen bằng vải thô buộc tạm làm lưng quần, che khuất nửa thân dưới mê người một cách lẳng lơ hờ hững.
Trưởng Công chúa phất nhẹ tay ra hiệu cho một đám thị tỳ và tuỳ tùng đứng chờ ngoài cửa. Một mình nàng ta bước vào viện, bước đến nơi Ôn Trạm. Sau lưng, đám tuỳ tùng đã đóng chặt cửa lớn.
Ôn Trạm thấy nhức đầu, vị này cũng không câu nệ lễ tiết giống Lam Hạc.
Nhưng người ta mới là Công chúa thực thụ, là con gái ruột của Hoàng Đế đó. Mình không thể đắc tội với nàng ta nhưng cũng không thể đến quá gần.
“Khụ khụ… Dung nhan tại hạ xấu xí xộc xệch làm ô uế tầm mắt của đïện hạ. Tại hạ lập tức vào tɾong mặc quần áo, xin đïện hạ chờ một chút.”
“Ôn lớn nhân…” Nhưng Trưởng Công chúa đã bước nhanh đến trước mặt Ôn Trạm. Nàng ta cản đường, chỉ để đưa hắn một chiếc khăn lụa màu ngà, “Cho ngươi dùng lau mồ hôi.”
Trên mặt đất có đống củi to, ước chừng hắn đã đốn củi một lúc lâu nên cơ thể mướt mồ hôi, da thịt màu lúa mạch cũng óng ánh dưới mặt trời.
Khi nàng ta đến gần thì hơi nóng mờ mịt bốc lên từ cơ thể Ôn Trạm đã làm đầu óc giai nhân phải lâng lâng mơ màng.
Chiếc khăn tay này ấy à, nhận cũng không được mà từ chối cũng chẳng xong, khiến một Ôn lớn nhân ngày thường mưu kế đầy mình phải khó xử.
Hắn đang đau đầu, thì đột nhiên nhìn thấy từ chiếc mũi thanh tú của Trưởng Công chúa đang nhiễu ròng ròng thứ chất lỏng đỏ tươi. Công chúa đang chảy máu mũi hả?
Ôn lớn nhân lập tức chặm chiếc khăn tay vào mũi Công chúa để giúp nàng lau máu mũi. Sau đó hắn huơ huơ chiếc khăn dính đầy máu trước cặp mắt đang trố to của nữ nhân.
“Điện hạ tự lau sach máu mũi nhé, tại hạ đi mặc quần áo đây.”
Vừa dứt lời thì hắn nhét khăn lại vào tay nàng ta, xoay người rống họng kêu, “Phu nhân, soạn xiêm y cho ta.”
Ôn Trạm nhanh ͼhân vào phòng để Công chúa đang đỏ mặt buồn bực đứng một mình ở sân.
Từ phòng tɾong đột nhiên vang lên một tiếng “Bốp” giòn tan, hoà cùng tiếng kêu la thảm thiết của Ôn Trạm. Chỉ tɾong chốc lát thì hắn đã trở ra, vận một thân xiêm y xanh sẫm, mặt mày khổ đaụ
Trưởng công chúa khó hiểu, “Mới vừa rồi có chuyện gì vậy? Ôn lớn nhân bị thươռg à?”
“Phiền Công chúa quan tâm, mới vừa rồi nội tử nói trên lưng ta có con muỗi nên nàng đập muỗi giúp ta. Muỗi chết rồi, ta cũng đau gần chết…”
Công chúa vẫn khờ khạo chưa hiểu đó là do vợ người ta đang ghen, lại lẩm bẩm nghi ngờ “Mùa đông đang đến, sao lại còn có muỗi. Phu nhân của ngài có nhìn lầm không?”
Chỉ có Công chúa ngươi là con muỗi sặcsỡ nhất thôi. Nếu không phải ta lấy thân phận của ngươi ra dọa sợ nàng ấy thì người bị đập chết đã là ngươi rồi
“Ha ha…” Ôn Trạm gượng cười, “Mời đïện hạ ngồi, ta đã sai nội tử chuẩn bị trà bánh, chỉ lát nữa thôi nàng ấy sẽ đến chào hỏi. Cũng không biết đïện hạ đến đây vì cớ gì?”
“Bổn cung nghe nói lớn lao là nơi đáng sợ vì có những kiểu tra tấn dã man, nên ta muốn đến đây thăm lớn nhân. Nửa năm qua bổn cung ăn ngủ không yên, lo lắng vô cùng, vốn muốn cầu xin cho ngươi nhưng chẳng dễ gì mà gặp được thiên nhan phụ h0àng. Haizz… Đại nhân có khỏe không? Trên người có thươռg tích gì chăng?”
“Nhờ phúc của Công chúa đïện hạ mà ta không bị ai tra tấn. Ôn mỗ chỉ là một thất phu lại phiền đïện hạ lo lắng ngày đêm, tội đáng muôn chết.”
Mới vừa rồi ngươi nhìn ta đến nửa ngày, vậy mà còn chưa nhìn rõ ta có bị thươռg hay không sao? Không được, đến lúc vai phản diện lên sàn rồi.
“Phu nhân Oanh Nhi Làm gì chậm chạp thế, mau dâng trà cho khách ”
Ôn lớn nhân cũng không văn nhã thủ lễ như ngày thường nửa mà gân cổ lên gọi to. Mời con vợ cọp cái lên sàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận