Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có lẽ là từ lúc rời đi, cô chưa từng cười một lần nào. Phó Nhược Hằng nghe đến đây mà trong lòng chua xót, vuốt ve cặp má bánh bao của cô bé.

“Sẽ không. Chú sẽ làm cho mẹ cười trở lại.”

Tiểu An tuy còn nhỏ nhưng cô bé có thể phân biệt được đúng sai, người tốt và người xấu. Đối với Phó Nhược Hằng, cô bé có một loại cảm giác yêu thích, muốn gần gũi với anh. Cho nên lúc mới nãy khi nhìn thấy anh, cô bé liền không kìm được muốn reo lên.

Sau đó liền gật gật đầu đồng ý với anh. Phó Nhược Hằng nhìn cô bé đầy dịu dàng, xoa xoa đầu cô bé nhỏ giọng nói, “Vậy con mau đi tắm rửa đi rồi đi ra ăn cơm. Ba… à chú nấu món mực rim con thích xong rồi.”

Anh rất muốn nói mình là ba của bé nhưng lại sợ khiến bé thấy sợ. Cho nên chỉ có thể nuốt nước mắt vào trong, dùng thân phận một người đàn ông xa lạ đối tốt với bé mà thôi.

Đây cũng là cái nghiệp do anh tự tạo, có vợ có con lại không biết trân trọng. Đi tin lời trà xanh khiến cho cô và con bao nhiêu năm nay phải chịu đựng biết bao nhiêu đau khổ.

Phó Nhược Hằng nhìn Tiểu An, đôi mắt đỏ hồng, sớm đã rơm rớm nước mắt. Anh sợ mình khóc trước mặt con, cho nên liền quay mặt đi hướng khác lấy tay lau đi nước mắt.

“Sau này ở trước mặt mẹ, chú sẽ không nói chuyện. Còn khi không có mẹ, chúng ta sẽ cùng nhau trò chuyện nhé, cháu có đồng ý không?”

“Dạ.”

“Vậy chúng ta cùng nhau móc ngéo nhé.”

Phó Nhược Hằng đưa ngón tay áp út ra làm dấu hiệu với Tiểu An. Cô bé không suy nghĩ nhiều vui vẻ móc ngoéo với anh, giống như đang chơi một trò chơi thú vị vậy.

Không ngờ anh lại ngu ngốc như vậy, ngay cả con của mình mà cũng không nhận ra nữa. Không ngờ dù hận anh, Trình Ý vẫn chịu chấp nhận sinh con cho anh.

Bao nhiêu năm anh bỏ mặc mẹ con cô bơ vơ không chăm sóc đến. Anh đúng là kẻ tệ bạc mà, một người chồng khốn nạn và một người cha không làm tròn trách nhiệm.

Sau này anh sẽ không như thế nữa. Anh hối hận rồi, nhưng… liệu có còn kịp không?

Liệu cô có chấp nhận đồng ý tha thứ cho kẻ tồi tệ là anh không?

Khi Phó Nhược Hằng đi ra ngoài muốn gọi cô dậy ăn cơm nhưng Trình Ý đã ngủ say trên ghế sô pha từ lúc nào. Khuôn mặt xinh đẹp của cô cùng với làn da trắng như tuyết khiến người ta không khỏi bị thu hút.

Lông mi cô thật dài, thật đen, đôi khi khẽ run lên, anh đem chăn ra đắp cho cô. Khi lướt qua cơ thể cô, những đường cong quyến rũ khiến yết hầu Phó Nhược Hằng khẽ chuyển động. Anh chạm nhẹ lên gương mặt cô, vuốt ve làn da mịn màng của cô.

Hành động này của cô khiến cho Trình Ý giật mình cựa quậy, trong cơn mê hình như cô thấy ai đó đang vuốt ve mình. Còn nghe thấy được cả giọng nói của Phó Nhược Hằng.

“Tiểu An, đồ của con đây.”

“Mẹ đâu rồi chú?”

“Mẹ con vừa mới ngủ, chúng ta đừng đánh thức mẹ nhé.”

Cô còn nghĩ chắc chắn là mình đang nằm mơ rồi. Làm sao Phó Nhược Hằng lại có thể xuất hiện ở đây được chứ? Làm sao anh có thể tìm được cô kia chứ?

Có lẽ bây giờ anh đang ôm ấp Lâm Tư Hạ và có những đứa con xinh đẹp của riêng mình rồi. Thật tiếc vì cô không thể nhìn thấy được anh lần nữa.

Nhưng có đôi lúc cô lại cảm thấy điều đó có khi lại là điều may mắn. Không nhìn thấy anh hạnh phúc bên cạnh người phụ nữ khác thì tim sẽ không đau nữa.

Qua một lúc, cô giật mình ngồi dậy mò mẫn xung quanh, miệng lại liên tục gọi lớn tên của Tiểu An.

“Tiểu An, con đâu rồi.”

Bỗng đột nhiên có một bàn tay to lớn nắm lấy tay cô. Trình Ý có chút giật mình, chẳng lẽ anh vẫn chưa rời đi hay sao?

“Anh… vẫn còn ở đây à?”

“Ừm.”

“Tiểu An đâu?”

“Con bé ở trong phòng ăn. Em đã đói chưa, tôi đưa em đi ăn nhé.”

“Vâng.”

Phó Nhược Hằng dìu Trình Ý đi vào trong phòng ăn, anh cẩn thận kéo ghế để cô ngồi vào. Còn mình thì ngồi vào ngay bên cạnh, ân cần bới cơm cho cô, sau đó lại gắp thức ăn bỏ vào trong bát cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận