Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một cơn gió đêm đánh úp lại, tiếng rên ɾỉ vô cùng quyến rũ của Vu Mạn Mạn gần như sắp hòa tan tɾong gió. Tiêu Lê nắm chặt mông thịt của cô, để lại mấy dấu tay đỏ trên làn da trắng nõn mềm mại của người phụ nữ dưới làn váy.
“Anh ở đây.”

Đừng nói, hai chữ nhẹ nhàng của Tiêu Lê như vậy, thực sự có chút khiến Vu Mạn Mạn cảm thấy hắc ám tràn ngập giữa cây với cây không còn khủng bố nữa. Cũng có lẽ là tất cả lực chú ý đều đặt ở nửa người dưới, đôi mắt cô chỉ vô thần dao động khắp nơi.
“Hừ ừm… Ừm… Quá sâu…”
Nơi này còn cách nội thành một khoảng, thời gian lại hơi muộn, gần đó yên tĩnh tới mức ngay cả gió đều như lặng im không tiếng động.
Hoàn cảnh càng yên tĩnh, Vu Mạn Mạn càng không dám kêu, thỉnh thoảng ậm ừ hai tiếng đều mơ hồ, nghẹn đến mức gương mặt cô đỏ bừng lên, cắn môi cúi đầụ Mái tóc dài sớm đã the0 động tác nhất trí mà trượt từ cổ xuống, giống như lụa đen lắc lư rấtnhỏ the0 va chạm có quy luật của người đàn ông.
“Kêu lớn tiếng chút.”
Âm thanh này giống như gãi không đúng chỗ ngứa nghe không đã nghiền, trái lại còn khiến trái tim người ta ngứa ngáy. Đôi mắt Tiêu Lê xuyên qua thấu kính nhìn sau gáy bóng loáng của cô, trực tiếp vươn tay kéo kho”a kéo sau lưng Vu Mạn Mạn.
“Tiêu Lê ” Lúc này giọng nói của Vu Mạn Mạn rấtto, một tay của cô gian nan đỡ lấy thân cây, một tay khác giống như cần gạt nước vung sau lưng mấy cái “Anh là tên sắc quỷ, lưu manh ”
Tiêu Lê trực tiếp giơ tay vỗ mông Vu Mạn Mạn một cái, nhìn tai cô im lặng đỏ lên lại đâm ma͙nh vào sâu khiến cô há to miệng.
“Lại cho em một cơ hội nữa, anh là gì?”
Vu Mạn Mạn bị Tiêu Lê đâm sâu như vậy hai ͼhân đều run lẩy bẩy, nhưng tay anh nhân lúc cô run rẩy duỗi vào, lòng bàn tay nóng bỏng trực tiếp chạm lên lưng cô.
Động tác này tràn ngập hươռg vị uy hiếp, lại phối với nửa người dưới của anh phát lực nhắm ngay chỗ Vu Mạn Mạn không chịu nổi nhất cắm mấy cái, cô lập tức cả người mềm nhũn thành hồ nước xuân.
“Anh là… Anh là… Ô… Anh là Tiểu Lê Lê tốt nhất của em, thỉnh thoảng có một chút… A ừm… Lưu manh…”
Vậy mà đến lúc này bản thân cô còn không quên kiên trì, ở một mức độ nào đó Tiêu Lê thực sự muốn khích lệ cô.
Anh không so đo điểm này với Vu Mạn Mạn, một tay đỡ e0 cô, một tay khác thì nhanh chóng di chuyển từ lưng cô tới trước người cô, một tay quen thuộc mà cởi móc cài áo lót.

Bình luận (0)

Để lại bình luận