Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tới chỗ này tìm tôi làm cái gì.” Quan Xuyên chống cánh tay ở khung cửa, cười tủm tỉm, thoạt nhìn không có ý định muốn cho anh đi vào trong, trên quần của của cậu ta còn lưu lại tinh đốm, Khương Từ Niên nhìn thoáng qua mặt đầy cảnh xuân hạnh phúc của cậu ta, quá thật sự dễ chịu.

“Trang Hạ đang ở chỗ của cậu.”

“Tin tức của cậu cũng thật nhanh nhạy.”

“Tôi đoán, cậu không có dự định muốn thả cô ta đi phải không?”

Quan Xuyên buồn bực: “Tại sao lại đột nhiên hỏi về vấn đề này? Trước kia cậu cũng chưa bao giờ quan tâm đến mấy chuyện này, cậu chỉ quan tâm đến Lê Đông.”

Đột nhiên, cậu bừng tỉnh ngộ: “Là Lê Đông muốn biết à? Vậy cậu gọi điện thoại tôi là có thể nói cho cậu, cần gì phải tự mình đến đây một chuyến.”

Đôi tay của Khương Từ Niên cắm ở bên ngoài túi, môi mỏng không hề có cẩm tình mà phun ra hai chữ: “Xác nhận.”

“Tôi còn có thể lừa cậu thành công à.”

Cậu ta cười đến đôi mắt mị thành một cái phùng, vươn tay ra chỉ vào đũng quần của anh.

“Nhưng mà chỗ đó của cậu là chuyện như thế nào, tôi lớn lên không giống như Lê Đông, khiến cho cậu chỉ cần một ánh mắt đầu tiên là có thể cứng lên à?”

“Uống thuốc, không mềm xuống được.”

Vẻ mặt Quan Xuyên đồng tình lắc đầu: “Quá đáng thương, vậy thì chắc chắn cậu rất khó chịu.”

Khương Từ Niên mặc một cái quần đen thúc chân rộng thùng thình, có chút như là đang cố ý giấu đầu lòi đuôi, mặc dù muốn che khuất, nhưng cái thứ đồ nề hà kia thật sự có chút lớn, như là một cây gậy gộc ẩn trong trong đũng quần nhô lên.

“Không văn nhã nhiều vậy à, có cần tôi lại tìm xem cho cậu có phải là đã biến thành bệnh liệt dương hay không?”

Thấy sắc mặt của Khương Từ Niên trở nên âm u, Quan Xuyên ngưng nói giỡn, nghiêm túc trả lời vấn đề vừa rồi của anh.

“Dùng đầu ngón chân ngẫm lại tôi cũng không có khả năng thả cô ấy đi, huống hồ không phải không bỏ được, mà là bây giờ cô ấy đã không còn là người bình thường, nếu như cậu đồng ý giúp tôi giữ bí mật, thật ra tôi có thể để cho cậu đi vào nhìn xem thành quả dạy dỗ của tôi.”

Vẻ mặt Quan Xuyên đắc ý dựng ngón cái ở phía sau, Khương Từ Niên chắc chắn có thể giữ bí mật, anh không bao giờ hứng thú với chuyện của cậu cũng chưa bao giờ để trong lòng.

“Không hứng thú, nếu như cậu muốn nhốt cô ta lại, vậy thì xử lý người nhà của cô ta cho tốt, em trai của cô ta đã tìm thấy được khách sạn của bọn tôi.”

Quan Xuyên sờ sờ cằm như suy tư gì đó.

Cậu chỉ thông báo cho những tên cảnh sát không được đi tìm người, ngược lại đã sơ sót về vấn đề này.

“Chuyện này nhỏ như thế, yên tâm đi, sẽ không để cậu ta đi quấy rầy các cậu nữa đâu.”

Khi Khương Từ Niên sắp đi, Quan Xuyên lại gọi cho anh.

“Nếu không thì cậu cũng học theo tôi đi, nhốt Lê Đông lại, như vậy thì cả đời này cô ấy sẽ thuộc về cậu, làm gì còn phải lo lắng đề phòng sợ cô ấy chạy mất như vậy?”

Khương Từ Niên khựng lại tại chỗ, đưa lưng về phía anh, cơ thể của anh có chút căng chặt, hơi cúi đầu cong eo.

Quan Xuyên rất muốn thuyết phục anh, nếu như anh dọn đến phòng trống cách vách của cậu, như vậy thì mỗi ngày sẽ nghe được tiếng kêu thảm thiết truyền đến từ cách vách, vậy thì hai bên sẽ cùng vui hướng, mang lại hưởng thụ cho cậu, quả thực là không gì sánh kịp.

“Tôi nhắc nhở cậu một chút.” Khương Từ Niên nghiêng người đi, biểu cảm nhạt nhẽo, mang theo một ý cười không tới đáy mắt: “Cậu đang ở tầng 21.”

“Có vấn đề gì sao?” Quan Xuyên cười còn xán lạn hơn nhiều so với anh: “Tôi cố ý mua tầng cao, tầm nhìn và phong cảnh đều không tồi.”

Khương Từ Niên vốn dĩ định tốt bụng nói cho cậu, nhưng sau khi ngẫm lại, anh không có ý muốn nói nữa.

Trước mặt người có lòng cao khí ngạo, nếu như có thể làm cậu ăn mệt một lần, không chừng lần sau nói chuyện cũng không dám vênh váo tự đắc với anh như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận