Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu các người muốn em ấy tồn tại, thì đừng đối với em ấy dùng dược, trước khi tôi gặp lại em ấy thì đây là lời khẩn cầu của tôi dành cho các người .”

—–

Rời đi không lâu.

Nửa đường nhận được tin nhắn đến đón Tang Nại, cậu thở hồng hộc lên xe, trong lòng vẫn còn cảm giác ớn lạnh nói:

“Tí nữa là tôi chết ở nơi đó thật rồi.”

“Chủ nhân Rina chạy thoát không ?” Chu Bắc Dịch hỏi.

“Không biết, không biết….Tự nhiên có một đống người xông vào, sau đấy tôi không nhìn rõ cái gì nữa, chỉ biết chủ nhân của em ấy có quá nhiều đối thủ một mất một còn, sau này ở nơi này căn bản cũng không có chỗ dung thân, hắc bang đấy gần đây có một người đứng đầu đã chết, hình như toàn bộ bắt đầu tạo phản, đều muốn đem anh ta hạ đài, đoán rằng anh ta cũng sống không được bao lâu nữa.”

“Cậu làm sao biết được nhiều vậy ?” Hi Dư tò mò chống đầu hỏi.

“Thời điểm anh ta tới tìm mẹ tôi muốn võ quán, tôi liền hiểu đại khái là trong khoảng thời gian này anh ta luôn tìm chỗ để an thân, tuy nhiên vì tìm Rina, đã hao phí quá nhiều thời gian.”

Người trong lòng ngực vẫn ngủ say như cũ, không biết chuyện gì đang xảy ra.

Hoà Uyên nhéo nhẹ lòng bàn tay cô, nghĩ nghĩ, nói: “Nếu trí tuệ của em ấy bây giờ thực sự chỉ có một tuổi, chúng tôi muốn dạy dỗ không phải rất dễ hay sao ?”

“Hiện tại không thể xác nhận được điều gì hết, chúng ta trở về trước, chờ em ấy tỉnh lại rồi tính sau.”

Tưởng Tự Trạc nói.

“Trở về ?” Tang Nại chưa từng nghĩ tới: “ Các người đã có chuẩn bị chưa mà trở về, tên biến thái kia chính là muốn làm thí nghiệm trên cơ thể cô.”

Chu Bắc Dịch nhớ tới việc này lại đau đầu, lúc trước có hành hung tên đó một trận, khiến hắn rụng hai cái răng, không biết bây giờ thế nào, tóm lại đối với hắn nên phòng bị tâm lý sẵn.

“Nên trở về, chỉ có tên kia mới có cách chữa trị cho em ấy, trừ anh ta ra những kẻ khác đều không biết.”

Nghiên cứu thân thể con người bị ung thư, phát minh ra dược liệu y học, vẫn là phải có chút bản lĩnh.

Họ lần nữa trở về toà căn cứ thí nghiệm trên hòn đảo nhỏ, Phó Chấp khập khiễng chống gậy đau nhức đi ra, cái trán được quấn quanh bởi băng vải trắng tinh, hướng tới bọn họ run rẩy vẫy vẫy tay cười, u một tiếng.

“Tôi biết hẳn nào các ngườisẽ trở về ha.”

“U mẹ anh !” Hoà Uyên tay nắm thành quyền xông lên phía trước đấm thẳng vào bụng hắn !

“Ngao !”

Gậy chống trong tay rơi xuống, hắn ngã rập xuống mặt đất, cuộn tròn che đi cái bụng, đầu gục xuống đau khổ rơi nước mắt.

Chu Bắc Dịch ôm Rina vào bên trong, khi đi ngang qua họ, lạnh nhạt ném một câu: “Đừng đánh chết người là được.”

“Lão Chu –cậu thật tàn nhẫn, uổng công tôi xem cậu là anh em.”

“Anh em?” Hoà Uyên vừa đá hắn vừa mắng: “ Anh em mẹ anh,anh em tổ tông nhà anh! Anh dám động vào người của gia, gia đánh chết anh! Đều bởi vì anh ngu xuẩn, em ấy mới trở nên thiểu năng thế này, mẹ nó, mẹ nó— đáng đánh !”

“Ngao….ngao ngao đừng đánh, Chu Bắc Dịch cứu mạng, a đừng đánh !”

Tưởng Tự Trạc đứng bên cạnh canh chừng nhìn em trai nhà mình để đừng đem người đánh chết thật.

Phòng ngủ trên tầng 3, Rina cuối cùng cũng tỉnh lại, ánh sáng đèn pin chiếu loá mắt cô.

Cô dùng tay –nha nha– đập rớt đèn pin, giống như là đang tức giận.

“Ha hả, vẫn là rất đáng yêu.” Phó chấp cười rộ lên lộ ra hàm răng thiếu mất hai cái, gió thổi lọt qua, vẻ mặt vô cùng ngớ ngẩn, hơn nữa mặt mũi còn bầm dập, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú lại trở nên tệ hại, mắt to mắt nhỏ, hắn cầm đèn pin quơ quơ chiếu vào mặt mình thật sự doạ người.

Hoà Uyên ôm cô vào lòng, cử chỉ nghiêm túc nói: “Anh đem cái bản mặt biến thái kia cất vào đi! Mẹ nó ghê tởm gia !”

Tang Nại ngồi trên sàn nhà, cánh tay ôm hai đầu gối cuộn tròn hỏi: “Anh đã nhìn ra cái gì chưa a ?”

“Tôi, tôi đây…. bị các ngươi đánh tím mặt, đôi mắt đen thế này khó mà nhìn ra cái gì a.”

Phó Chấp tắt đèn pin: “Có điều tôi khôngsao, tôi chỉ trích ít máu của em ấy rồi dùng đồ vật để kiểm tra đo lường, nhưng các người muốn tôi đem trí lực nàng khôi phục lại, cái này không phải tôi không thể làm được a, trình độ hiện tại của em ất chỉ có thể bắt đầu từ từ mà dạy giống như dạy trẻ con vậy, tôi không thể trực tiếp đem em ấy biến thành người trưởng thành được.”

Tưởng Tự Trạc tự suy diễn, hiểu sai ý tứ của hắn : “Ý anh là anh không thể giúp em ấy khôi phục ?”

Tiếng cười hắc hắc hắc vang lên

“Cười con mẹ nó chứ cười! Không phải thế thì là sao !” Hoà Uyên vung chân đá lên đùi hắn.

“Ngao, ngao ngao đừng đá, quá đau. Tôi cũng không nghĩ đến chuyện đầu óc của em ấy sẽ bị cháy hỏng tới ngốc luôn a, nhưng các bộ phận cơ thể khác đều ổn, các người yên tâm, tôi sẽ không bao giờ hại em ấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận