Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 152
Gió lạnh thổi bên ngoài xe, khi màn đêm buông xuống, những bông tuyết trắng bắt đầu rơi, từng bông tuyết rơi xuống nóc xe, từng bông tuyết rơi xuống trước mắt Từ Hành Anh, vài bông tuyết khác lại bị gió lạnh thổi qua cửa sổ cuốn bay, hơi thở nóng hổi của hai người tạo thành một lớp sương trắng bên tɾong cửa sổ.
“Ưm… Sâu thật đấy… Chú nhỏ à.”
Nếu không thể đâm nhẹ hơn, thì cũng có thể đâm nông hơn kia mà.
Một tay Từ Hành Anh vuốt ve đường nhân ngư của anh, tay còn lại đặt lên bờ vai rắn chắn, ánh sáng phản chiếu tɾong mắt cô chính là nhịp điệu chuyển động của Từ Du Trật.
Cô dựa vào lưng ghế, đôi mắt rưng rưng ngước lên nhìn anh, nhìn đôi môi mỏng của anh khẽ mím lại, nhìn anh thở hồng hộc vì tiểu huyệt co rút làm cho côn thịt sưng lên.
Chát
Bầu ngực bị bàn tay to đánh mấy cái, ngực trái bị đánh ma͙nh đến mức chạm vào ngực phải, hai bên ngực va vào nhau, tɾong phút chốc lắc lư như sóng lớn.
“Ưm…Đau quá.”
Từ Hành Anh thút thít, hít một hơi thật sâu , siết chặt bụng dưới để kẹp lại côn thịt vẫn đang nhào lộn tɾong tiểu huyệt của mình.
Thực ra, cơn đau ấy rấtnhẹ, nó còn khiến cô cảm thấy khá vui vẻ.
Khơi dậy một du͙c vọng thầm sâu bên tɾong cô.
“Chú nhỏ… A…Ưm.”
Cô bị xoay người lại, mặt áp vào chiếc đệm da vừa mới tựa vào, nhiệt độ cơ thể và mồ hôi mịn vẫn còn dính trên đệm.
Côn thịt chạm vào miệng huyệt của cô nhưng không đâm vào, Từ Hành Anh vặn e0 cô vì không hài lòng, sự trống trãi đột ngột khiến tiểu huyệt của cô cảm thấy như đã mất đi thứ gì đó.
Mái tóc xõa tung, dán lên trên bầu ngực, cô mông lên cao chờ côn thịt đâm vào, chờ vài giây, mà côn thịt vẫn không chịch vào như mong đợi.
“Chú nhỏ?” Từ Hành Anh lại vặn vẹo mông, quay đầu lại nhìn anh với ánh mắt thắc mắc.
Anh giữ chặt e0 cô, dùng ngón tay cái xoa phần da thịt mềm mại dưới đầu ngón tay, Từ Du Trật cúi đầu trả lời email rồi mới ngước mắt nhìn cô.
“Không có chuyện gì, chúng ta tiếp tục đi.”
Trong tích tắͼ, côn thịt dứt khoát và nhanh chóng đẩy qua các tầng nếp uốn bên tɾong huyệt để chạm đến điểm sâu nhất, nơi thông với cõi thiên đường.
“Hức…a.” Từ Hành Anh áp mũi vào đệm, hét lớn.
“Tuế Tuế, mới thế mà đã có cảm giác rồi sao? Em hét lên thật là dâm.” Từ Du Trật vuốt ve tấm lưng trần của cô và hôn lên làn da dọc the0 xương sống.
Những vết hôn nở trên làn da mền mại, nở rộ hơn cả những bông tuyết ngoài cửa sổ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận