Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngồi đi.”

Phạm Tự Khanh đưa tay ra hiệu. Trước mặt anh ta là một chiếc ghế tựa bằng gỗ chắc chắn, trên đó được cẩn thận đặt lên một chiếc đệm mềm mại.

Sau khi Điền Yên ngồi xuống, người phía sau đóng cửa rời đi.

“Tôi đã làm xong chuyện nhờ tin tức cô cung cấp. Nằm vùng ở những nơi có thể lực của Bàng Kinh Phú. Như cô đã nói, anh ta vừa vặn có hai mươi tám môn phái.”

Điền Yên hỏi anh ta: “Anh sắp xếp người nằm vùng lẻn vào chưa?”

Anh ta lắc ngón trỏ, cầm chiếc đĩa và đặt tách trà lên chiếc bàn tròn gần đó.

“Nằm vùng thì phiền toái lắm, tôi trực tiếp động thủ tương đối nhanh. Tôi bắt người có tiếng nói nhất trong mỗi môn phái, ra giá cao để họ cung cấp tin tức cho tôi.”

“Anh làm việc đúng là sấm rền gió cuốn.”

“Dĩ nhiên, đây là tin tưởng vì Điền Yên tiểu thư đã đưa chủ ý cho tôi.” Hai chân anh ta nhàn nhãn đung đua, mười ngón tay đan chéo đặt lên đầu gối.

Điền Yên nở nụ cười hài lòng: “Vậy chắc anh cũng dựa theo lời tôi nói, dùng một thân phận nặc danh khác hợp tác với Bàng Kinh Phú đúng không?”

“Đoán không sai.”

“Trong vòng một tuần ngắn ngủi, hành động của anh thật đúng là vượt qua dự đoán của tôi.”

Cô khen ngợi Phạm Tự Khanh giống như anh ta rất được việc, nụ cười thêm mấy phần vui vẻ.

“Nhưng mà tôi phải nhắc nhở anh, Bàng Kinh Phú rất cảnh giác. Hẳn anh cũng đã biết cho nên lúc dùng thân phận khác hợp tác với anh ta phải cẩn thận, anh ta sẽ điều tra tất cả về người này. Anh muốn xua tan cảnh giác trong lòng anh ta thì phải mua món hàng có giá trị cao nhất trong tay anh ta, ít nhất cũng phải hoàn thành ba lần giao dịch. Ít nhất cũng phải để anh ta cảm thấy anh là khách hàng lớn sẽ không chạy mất.”

“Cô so với tôi còn có kinh nghiệm hơn nhỉ.”

“Vậy thì anh cũng phải hết sức cẩn thận, dẫu sao cơ hội chỉ có một lần, bỏ lỡ rất có thể sẽ bứt dây động rừng.”

Phạm Tự Khanh bày tỏ sự đồng ý với câu nói của cô.

“Quân sư Điền, nói một chút bước hành động kế tiếp cô sẽ làm gì.”

“Sau khi có được sự tin tưởng của anh ta thì một lưới bắt hết các thế lực của anh ta. Lúc này Bàng Kinh Phú nhất định chưa đánh đã loạn. Anh đã sớm cài người nằm vùng vào Tứ Phương Trai, bảo đảm sẽ biết bước hành động kế tiếp của anh ta. Toàn bộ hàng hóa của anh ta đều trong tay anh, đến lúc đó dù có cầm mạng chống cự ICPO, cũng không chắc sẽ thành công. Lúc này anh chỉ cần ngồi thu lưới.”

Sắc mặt Điền Yên nghiêm túc, ánh mắt nửa tàn nhẫn nửa lạnh lùng, giống như trong lòng cô đã tính toán kế hoạch này từ lâu.

Quả thật Phạm Tự Khanh đã đánh giá thấp cô. Cái áo khoác màu hồng này quá lừa dối, thiếu chút nữa đã lừa gạt anh ta trót lọt.

“Xem ra, cô muốn chạy trốn anh ta cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai.”

Điền Yên không trả lời vấn đề này.

“Tôi nói nhiều như vậy, anh cũng nên nói tung tích của Chúc Nhược Vân cho tôi biết.”

“Như cô mong muốn, tôi đã đưa cô ta về Bình Thành. Còn về việc cô ta sẽ đi đâu sau khi đến Bình Thành, tôi cũng không biết. Nếu cô có thông tin liên lạc của cô ta thì có thể liên hệ.”

Điền Yên vừa định hỏi mượn điện thoại của anh ta, nhưng cô phát hiện cô không nhớ số điện thoại của Chúc Nhược Vân, điện thoại của cô lại để ở chỗ Bàng Kinh Phú.

Phạm Tự Khanh nhìn đồng hồ trên tường.

“Không còn sớm nữa. Tôi chỉ có thể giữ chân Phú tiên sinh nhiều nhất là vài phút, để tôi cho người đưa cô về.”

Điền Yên không ở lại nữa.

Trước khi đi, Phạm Tự Khanh nói với cô: “Thật không dám giấu, tôi cũng đã bị ICPO giám sát từ lâu, người ở Dương Thành đều nghiêm ngặt đề phòng bọn họ. Nếu kế hoạch lần này không thành công, vậy tôi đành phải kéo các cô vào địa ngục chung với tôi.”

Đây là lần đầu tiên Điền Yên nghe anh ta dọa dẫm, cuối cùng anh ta cũng không còn giả vờ nho nhã nữa.

Sau khi Điền Yên đi, Phạm Tự Khanh nhìn về phía bức tường bên phải.

“Có thể ra rồi.”

Im lặng hai giây, cánh cửa giấy ẩn trên tường được kéo ra.

Trình Anh Ngôn mặc áo da màu đen, mang bao tay da. Anh ta mỉm cười, tay cầm khẩu súng nhắm vào bốn sợi xích sắt trói Chúc Nhược vân ở góc tường.

Trong miệng Chúc Nhược Vân bị nhét bông thô dày, những sợi xích sắt nặng trịch trói chặt tứ chi. Trên cổ có một chiếc vòng cổ màu đen cố định phạm vi cử động của cô ta, hai tay bị trói sau lưng, mỗi lần cử động đều rất đau đớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận