Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày ấy khi đến Tiết Vạn Thọ của Yến Tề Quang, ngự yến tổ chức tại hậu cung, ngày này phàm là phi tần đều tham dự, Yến Tề Quang ngồi ở chủ tọa không có hứng thú, nâng chén uống rượu, xem như có ý, sau đó thanh âm ôn nhu nói “Trẫm còn có chính vụ, chư vị ái phi tự nhiên.”
Mọi người nhìn nhau, nâng chén bồi uống, trơ mắt nhìn Yến Tề Quang cất bước đi rồi, cho dù Dư mỹ nhân gần đây được sủng ái nhất cũng không mang theo, không khỏi lại bắt đầu nói ra những lời có ẩn ý cùng lời nói sắc bén.
Yến Tề Quang cũng không để ý mấy chuyện này, trở về Tử Thần Điện.
Hôm nay tâm tình hắn xác thật không tốt, cực kỳ không tốt.
Chỉ vì hôm nay khi lâm triều Ưởng Địch phái sứ thần đến, không chỉ mang theo thọ lễ, còn lén cầu kiến, dâng lên cho hắn phong thư mật tín của Hãn Vương Ưởng Địch.
Yến Tề Quang vừa thấy xong, cơ hồ phải nghĩ đến thân phận đế vương áp chế toàn bộ uất nghẹn tɾong ngực, mới không rút đao ra trực tiếp một đao đâm chết sứ thần
Sau khi hồi cung, thấy một đám tiểu thái giám nâng đồ vật ra ra vào vào, không khỏi nhíu mày nói “Đây là có chuyện gì?”
Đám tiểu thái giám cũng không nghĩ hoàng đế trở về sớm như vậy, sợ tới mức quỳ trên mặt đất, run giọng nói “Nô tài đáng chết, không biết bệ hạ canh giờ này trở về, thất nghi trước thánh giá. Đây đều là những đồ các vị nương nương đưa lễ tɾong Tiết Vạn Thọ hôm nay, bọn nô tài nghĩ dọn đến nhà kho ạ.”
Lộc Hải chạy nhanh mắng “Một đám hồ đồ, còn không mau thu dọn đồ xuống đi, để bệ hạ nhìn thấy rối tinh rối mù như vậy.”
Yến Tề Quang tùy tiện nhìn qua mấy đồ vật trên tay đám tiểu thái giám đó, thấy ngoại trừ chút ngọc quý đồ cổ, nhiều nhất chính là sản phẩm thêu thùa. Không xem đến thêu cái gì công phu đều thượng hạng nhất, phía trên thêu các loại hình thù đa dạng nhìn thập phần tinh xảo.
Bên đó là áo tɾong tầm thường nhất, không có gì đa dạng nhưng đường may cũng tinh tế nhất, có thể trình lên mừng thọ, tất nhiên mỗi một chỗ không tinh xảo không được.
Yến Tề Quang nhìn chằm chằm những cái áo tɾong đó sau một lúc lâu, cho đến khi tiểu thái giám nâng khay áo tɾong hai đùi run rẩy, mới rốt cuộc hé miệng, lạnh lùng nói “Trẫm cũng không mặc đến, đưa mấy thứ này tới làm gì, nhân lực dư thừa nhàn rỗi hay sao mau lấy ra ném đi đừng để trẫm lại nhìn thấy.”
Xiêm y Yến Tề Quang mặc lên người xác thật không cần người khác làm, bao nhiêu năm trôi qua, đều là do mấy ma ma tɾong phòng kim chỉ bên người Thái Hậu lúc xưa lưu lại làm.
Chỉ là những đồ các vị phi tần chuẩn bị thọ lễ vẫn sẽ chuẩn bị, Yến Tề Quang nhận hay không nhận, dù sao trước nay cũng không mặc qua, cho dù rốt cuộc đi nơi nào dù sao các vị nương nương cũng không thể chạy tới hỏi.
Chỉ là không nghĩ tới năm nay bệ hạ lại phát hỏa lớn như vậy, không muốn nhìn thấy.
Lộc Hải chạy nhanh vẫy tay, kêu đám tiểu thái giám đang khóc nhanh chóng lui xuống, hoà giải nói “Buổi tối bệ hạ còn phải mở tiệc chiêu đãi chư vị lớn nhân, không bằng bây giờ nghỉ ngơi trước một chút?”
Tiết Vạn Thọ tiệc tối được tổ chức ở Đại Minh Cung Hàm Nguyên Điện, yến hội rấtlong trọng, chư vị vương công lớn thần, tông thất hoàng thân quốc thí¢h, đang ở tɾong kinh đều đến đầy đủ.
Yến Tề Quang suy nghĩ nghe vậy gật đầu, nằm ở trên giường, rõ ràng thân thể cùng đầu óc đều mệt tới cực điểm nhưng thật lâu cũng không thể ngủ say.
Hàm Nguyên Điện.
Yến hội đúng chỗ cao trào, rượu đã uống qua mấy vòng Yến Tề Quang đều đã có hơi say.
Hắn kỳ thật nếu không muốn uống, rượu lúc sau tất nhiên đều có thể đổi thành nước, nhưng hắn lại không muốn như vậy.
Cho nên cứ rót rượu uống hết như vậy, Yến Tề Quang không biết vì sao ngược lại lại cảm thấy thanh tỉnh hơn rấtnhiều, chỉ là hắn tự hỏi tɾong đầu một chút, rốt cuộc thanh tỉnh hay không thanh tỉnh tốt hơn.
Hắn tự giễu mà cười lạnh một tiếng tự mình rót ly rượu, ngửa cổ một ngụm uống cạn.
Rượu vào yết hầu, cổ họng nóng rát vô cùng.
Sống hơn hai mươi năm, Yến Tề Quang lần đầu tiên muốn mượn rượu giải sầụ
Trường hợp như tối nay đáng lẽ hắn nên dùng dáng vẻ đế vương hoàn mỹ nhất xuấthiện, chuyện này cơ hồ đã trở thành bản năng.
Nhưng hiện tại Yến Tề Quang rõ ràng có thể cảm giác được bản năng này bây giờ thực hiện không được.
Bởi vì tɾong ánh mắt ngà ngà say tɾong không gian mông lung, hình như hắn trông thấy một người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận