Chương 153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh An vòng tay qua cổ cậu, điên cuồng đáp lại. Giờ phút này, không còn là Thủ khoa hay Á khoa, không còn là CEO hay nhân viên, chỉ có hai con người đang chia sẻ với nhau niềm hạnh phúc của chiến thắng đầu tiên.

Sau một nụ hôn dài, họ mới luyến tiếc buông nhau ra, trán tựa vào nhau, cùng thở dốc.

“Em giỏi lắm, Minh An,” Long thì thầm, giọng khàn đi vì xúc động.

“Chúng ta giỏi lắm,” Minh An sửa lại, mỉm cười rạng rỡ.

Họ nắm chặt tay nhau, cùng bước đi ra khỏi tòa nhà khoa. Ánh nắng buổi trưa rực rỡ chiếu lên người họ, như đang chào mừng một khởi đầu mới.

“Giờ đi đâu đây, Nữ hoàng của anh?” Long hỏi.

“Đi ký hợp đồng thuê nhà,” Minh An đáp ngay lập tức, ánh mắt lại sáng rực lên sự tính toán. “Sau đó, đi ăn mừng. Một bữa thật thịnh soạn. Hôm nay… anh bao nhé, tướng quân?”

“Tuân lệnh,” Long bật cười. Cậu siết chặt tay cô hơn. Viên gạch đầu tiên đã được đặt xuống, và giờ là lúc họ bắt đầu xây nên lâu đài của riêng mình.

Cái siết tay của Long thật chặt, truyền cho Minh An một nguồn năng lượng ấm áp. Hai người họ, tay trong tay, bước ra khỏi toà nhà khoa Kinh tế như hai vị vua và nữ hoàng vừa giành được một trận thắng lớn, bỏ lại sau lưng ánh mắt tò mò xen lẫn ngưỡng mộ của vài sinh viên đi ngang qua. Ánh nắng chói chang của Sài Gòn dường như cũng dịu dàng hơn, phủ lên vai họ một vầng hào quang của sự thành công.

“Đi thôi, tướng quân,” Minh An hất cằm, nụ cười rạng rỡ vẫn chưa tắt trên môi. “Trước khi đi ăn mừng, chúng ta còn một việc phải làm.”

“Ký hợp đồng?” Long hỏi, trong đầu đã đoán được ngay ý định của cô.

“Chính xác,” cô gật đầu, sự phấn khích đã nhanh chóng được thay thế bằng phong thái quyết đoán của một CEO. Cô rút ngay chiếc điện thoại ra khỏi túi xách, lướt tìm số điện thoại của bà chủ nhà. “Phải chốt ngay khi còn nóng. Em không muốn có bất kỳ rủi ro nào xảy ra.”

Long chỉ biết cười. Cô gái này lúc nào cũng vậy, một khi đã vào guồng công việc thì hiệu suất và sự cẩn trọng luôn được đặt lên hàng đầu. Cậu yêu chính cái sự quyết đoán và thông minh này của cô. Trong lúc Minh An đang áp điện thoại lên tai, chờ đợi đầu dây bên kia bắt máy, Long tinh nghịch cúi xuống, hôn chụt một cái lên má cô.

Minh An giật mình, liếc xéo cậu một cái nhưng khoé môi không giấu được ý cười. “Đang làm việc nghiêm túc,” cô thì thầm, tay khẽ véo vào hông cậu.

Đúng lúc đó, đầu dây bên kia có tiếng trả lời.

“A lô, bà Sáu nghe đây.”

Giọng Minh An ngay lập tức chuyển sang tông điệu lễ phép và chuyên nghiệp. “Dạ, cháu Minh An đây ạ. Cháu gọi để báo với bác là bọn cháu quyết định sẽ thuê mặt bằng ở đường X ạ. Bọn cháu có thể qua ký hợp đồng và đặt cọc ngay bây giờ được không bác?”

Bà Sáu ở đầu dây bên kia có vẻ rất vui mừng. “Ôi được quá cháu ơi! Bác đang ở nhà đây, hai đứa cứ qua đi, bác chuẩn bị sẵn hợp đồng cho.”

“Dạ, bọn cháu qua liền ạ,” Minh An cúp máy, quay sang nháy mắt với Long. “Nhiệm vụ hoàn thành một nửa. Giờ thì đi lấy ‘lãnh thổ’ của chúng ta thôi.”

Họ nhanh chóng bắt một chiếc taxi đến địa chỉ mà bà Sáu đã cho. Căn nhà nhỏ nơi bà Sáu ở nằm trong một con hẻm yên tĩnh, khác hẳn với sự ồn ào của mặt đường lớn. Bà Sáu, một người phụ nữ phúc hậu trạc ngoài năm mươi, đã đứng chờ sẵn ở cửa.

“Hai đứa tới rồi đó hả, vào nhà đi con,” bà niềm nở mời họ.

Bên trong nhà, hợp đồng và trà nước đã được chuẩn bị sẵn trên bàn. Bà Sáu nhìn Long và Minh An, ánh mắt đầy thiện cảm.

“Bác nhìn là biết hai đứa có tướng làm ăn lớn rồi. Trai tài gái sắc, lại còn học giỏi nhất nhì trường. Mặt bằng đó giao cho hai đứa là bác yên tâm nhất.”

Minh An mỉm cười duyên dáng nhận lấy lời khen, nhưng tay cô đã cầm bản hợp đồng lên đọc một cách cẩn thận. Cô lướt qua từng điều khoản, từ tiền cọc, thời hạn thuê, cho đến các quy định về sửa chữa, sử dụng điện nước. Ánh mắt sắc sảo của cô không bỏ qua bất kỳ một chi tiết nhỏ nào. Long ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát cô. Cậu hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của Minh An, cậu biết cô sẽ không để họ phải chịu thiệt thòi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận