Chương 153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiêu Trúc Vũ không muốn ở cùng với hắn, hắn là người điên, từ đầu đến chân, rõ ràng từ đầu đến đuôi đều thể hiện là bị tâm thần.

Bạch Dương nghẹn một hơi , thẳng sống lưng, lục phủ ngũ tạng đau nhức, thân thể muốn đứng thẳng cũng lay động, sắc mặt tái nhợt suy yếu không giống bình thường.

“Từ giờ trở đi, nói thêm câu nữa , tôi lập tức cho người đem trói hắn tới, trói trước mặt em, tra tấn đến muốn sống không được muốn chết không xong, sinh tử do tôi định đoạt.”

Bảo tiêu ngoài cửa gõ cửa, hai giây trôi qua , mở cửa phòng ra, mang kính râm màu đen, ngữ khí nghiêm túc không sợ: “Buổi huấn luyện của ngài phải bắt đầu rồi, phiền ngài đi theo tôi .”

Mí mắt Bạch Dương rũ xuống , khô héo giống như lá cây khô quắt, bả vai sụp xuống không ít, cảnh cáo cô: “Em chạy không thoát, đừng có ý đồ làm tôi không thoải mái.”

Hắn hướng tới cửa mà đi , nhất cử nhất động đều chứng tỏ hắn đang cực mệt mỏi, Tiêu Trúc Vũ vẫn luôn chờ đến lúc hắn đi, mới dám vươn tay phát run từ trong chăn ra, che lại cái cổ đau đớn, nơi bị cắn đã được dán một tầng băng gạc, nhưng bên trong lại luôn nhỏi lên giống như bị kim đâm vào .

Cửa sổ trong phòng bị mở ra để dễ thở, phòng được thu thập rực rỡ hẳn lên, nhưng mùi máu vẫn như cũ không biến mất.

Ngoài cửa sổ câu cối xanh um, vừa nhìn mặt cỏ nối thẳng vô tận về phía chân trời , thành một đường thẳng tắp, trong hoa viên có đài phun nước ,nơi có thanh tĩnh như trong ảo giác, như bức tranh sơn dầu vẽ cảnh đẹp xuân sắc , cô chưa bao giờ gặp qua khung cảnh đẹp như vậy.

Nhưng vì hoàn cảnh lạ lẫm , cũng không làm cô cảm thấy mới mẻ được bao lâu, ở trong lâu đài cổ hoa lệ này, cô chỉ cảm thấy không hợp cùng sợ hãi.

Trên xe, bảo tiêu ngồi đối diện hắn lấy ra một vali đen xách tay, mở ra đưa đến trước mặt hắn, bên trong là một cây súng lục M1911 , cộng thêm một bộ băng đạn.

“Tiên sinh ra lệnh cho ngài, hôm nay phải bắn chết một người tên là Vinson, chúng tôi sẽ lái xe đưa ngài đến địa phương đó, còn lại giao cho ngài động thủ.”

Hắn huấn luyện nửa tháng, đây là lần đầu tiên đưa cho hắn nhiệm vụ giết người, Bạch Duệ Phong đem hắn đưa đến nơi này, mục đích chính là vì bồi dưỡng hắn, trở thành quân cờ vì ông ta xử lý mọi phiền toái, một lời liền định cho kết cục cho hắn cùng anh hắn .

Lấy súng ra , cầm băng đạn, lên đạn.

“Nếu tôi không muốn giết thì sao.”

Người đối diện tựa như đã sớm đoán được trước câu trả lời của hắn, không chút hoang mang lấy ra máy tính bảng dựng đứng lên, cho hắn xem.

“Bên ngoài phòng ngài có ba bảo an cầm súng , nghe theo mệnh lệnh của tiên sinh , nếu ngài không muốn để người bên trong bị thương, khuyên ngài vẫn là nghe lời thì hơn.”

Hình ảnh theo dõi chiếu vào căn phòng , cô nằm nghiêng trên giường, một tay che cổ, tay khác bất lực nâng lên lau nước mắt.

Bạch Dương bất động thanh sắc nuốt nước bọt, chậm rãi đem cúng đặt ở bên sườn chân.

Hắn không nghe lời, rốt cuộc ông ta cũng tìm ra cách chế phục hắn , Bạch Duệ Phong đồng ý đem người đưa lại đây, tức là đã sớm quyết định đưa thủ đoạn để trấn áp hắn.

Trong xe camera theo dõi truyền tới một đầu khác , tiếng nói hồn hậu, khịt mũi coi thường –hừ— lạnh.

“Trên người bị ăn ba phát đạn cũng không làm nó nghe lời, một ngốc tử lại làm nó đồng ý lên núi đao xuống biển lửa.”

Ném máy tính, hắn đưa ra mệnh lệnh : “Đem bác sĩ tâm lý nó đuổi hết đi, phái thêm mấy bảo tiêu đứng canh ở cửa.”

“Nhưng trạng thái tâm lí của cậu ấy cũng chưa được cải thiện lắm.”

Bạch Duệ Phong không vui chỉ vào mặt cô ta: “Ta cho phép cô lắm miệng sao?”

Thư ký vội vàng cúi đầu: “Xin lỗi, tuân lệnh ngài phân phó.”

Lúc Bạch Dương trở về thì đã khuya, Tiêu Trúc Vũ vốn đã ngủ rồi nhưng nghe được động tĩnh ngoài cửa, sợ tới mức vốn là đang ngủ thiếp đi bỗng bừng tỉnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận