Chương 153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh nghiêng đầu nắm lấy bàn tay cô, thấy cô chuẩn bị rụt tay lại thì lại đặt muỗng đũa vào trong tay cô. Cô không thể biết lúc anh nắm lấy tay cô, trong mắt anh có bao nhiêu phần thâm tình.

Chính hành động dịu dàng này của anh đã khiến cho tâm lý đề phòng của cô hoàn toàn buông bỏ đối với anh.

Cô gật đầu cảm ơn anh, sau đó lại quay sang hỏi Tiểu An.

“Tiểu An, hôm nay món mực rim chú nấu có ngon hay không?”

Cô bé thật thà trả lời: “Dạ, không giống với mẹ nấu nhưng cũng ngon ạ.”

Phó Nhược Hằng cũng mỉm cười gắp cho cô một miếng, “Em cũng ăn thử đi.”

“Ăn thử rồi cho anh chút nhận xét.”

Cô gắp lên bỏ thử vào miệng. Ánh mắt của Phó Nhược Hằng nhìn theo cô chờ đợi biểu cảm trên gương mặt cô. Đây là lần đầu tiên anh thấy hồi hộp như vậy.

Trước đây không chuyện gì có thể làm khó được anh. Nhưng đây là lần đầu tiên anh lo lắng như vậy, anh muốn xem cô có thích món anh nấu hay không?

“Em thấy như thế nào?”

“Ừm, cũng khá ngon.”

Nghe thấy cô nói như vậy, lòng anh vui hẳn lên. Đây là lần đầu tiên anh tự tay vào bếp, chỉ sợ cô sẽ không thích. Bây giờ chỉ một chút biểu cảm của cô cũng khiến cho anh lo sợ.

“Em thấy thích là được rồi. Ăn thêm đi. Em là người con gái đầu tiên tôi đích thân nấu ăn cho đấy.”

Đến đây thì cô hoàn toàn chắc chắn người đàn ông bên cạnh cô này không phải là Phó Nhược Hằng, bởi vì anh chưa từng đặt cô trong lòng. Cho nên không bao giờ vì cô mà làm chuyện gì cả. Càng không có chuyện bỏ qua mùi dầu mỡ mà đích thân vào bếp nấu ăn được.

Trình Ý cười cười, “Thật vậy sao? Vậy thì vinh dự cho tôi quá rồi.”

Sau đó, anh lại viết vào trong tay cô mấy chữ, “Trình Ý, nếu như em thích, cả đời này tôi sẽ chỉ nấu cho một mình em ăn thôi.”

Trình Ý nghe anh hỏi vậy, trong lòng càng thêm bối rối. Trông giống như một lời tỏ tình vậy nên cô không biết phải làm sao.

Cô không thể nhìn thấy được khuôn mặt của người đàn ông này nên không biết rốt cuộc bây giờ anh đang nghĩ gì. Cô chỉ là một người mù, không có gì cả, lại mang theo một đứa con gái nhỏ.

Người ta thường nói đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn. Cô đã mất đi ánh sáng ấy, trái tim lại tổn thương không ngừng, chẳng thể phân biệt được tâm tư của người trước mặt.

Chỉ có thể cảm thấy hơi thở đều đều của anh truyền đến bên tai. Dịu dàng, ái muội lại có chút quen thuộc giống như đã từng quen biết rất lâu rồi. Chỉ là người cô quen không có ai bị câm cả.

Phó Nhược Hằng ngồi bên cạnh, chờ đợi rất lâu cũng không thấy cô trả lời. Ánh mắt anh có vẻ trầm buồn, hình như anh đã quá đường đột rồi.

Dù sao thì cô cũng không thể nhìn thấy anh, không biết anh là ai, xem như hai người chỉ vừa mới gặp nhau đây thôi. Cô làm sao lại có thể đồng ý loại tình huống vô lý như vậy được.

Tiểu An ngồi ăn ngon lành nhìn thấy không khí khó xử giữa hai người liền lên tiếng.

“Mẹ có biết không, chú đã vì nấu ăn mà cả người toàn là mồ hôi cũng không thấy chú ấy than vãn lời nào. Sau đó lại chăm sóc con rất tốt, sau này chúng ta có thể để chú đến đây mỗi ngày có được không?”

Trình Ý nghe con gái nói, cảm thấy con gái cô hình như rất thích người đàn ông này. Mà cô bé dạo này thật sự rất kỳ lạ, chỉ gặp người lạ một lần liền tỏ ra thân thiết. Cô cũng sợ con gái bị người khác dụ dỗ.

“Tiểu An, con chỉ mới gặp chú ấy lần đầu mà. Sao con lại đòi chú chứ?”

Tiểu An quên mất là mẹ không nhìn thấy chú ấy. Còn cô bé thì luôn cảm thấy người đàn ông này rất quen, giống như cô bé đã từng thấy ở đâu đó nhưng không thể nào nhớ ra.

“Chú ấy là người tốt mà. Nếu như không phải là người tốt sao có thể nấu cơm cho chúng ta ăn được chứ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận