Chương 153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Phải không ?” Chu Bắc Dịch nắm thành quyền, bẻ ngón tay, khớp xương cọ xát vào nhau kêu lên răng rắc, hoàn toàn mang tính uy hiếp.

Rina một bên cười khanh khách, thậm chí bắt chước động tác của Hoà Uyên, đá lên đùi Phó Chấp.

Hi Dư bừng tỉnh, nói: “ Tôi biết trẻ con bắt chước rất nhanh, nếu như vậy liền dạy lại từ đầu không phải quá được sao, dù sao thì xem như nuôi một đứa bé là được rồi.”

Nói ra bằng lời thật dễ dàng.

Sáu tên nam nhân bọn họ trở thành sáu tên baba, phương thức dạy dỗ chắc chắn đều không ai giống ai.

Rina không chừng lại biến thành một cô nàng biến thái cũng nên.

Về phương diện dạy cô tri thức, Hi Dư và Phó Chấp bị nghiêm cấm nhúng tay vào.

“Không được để anh ta dạy Rina, tôi hiểu a, nhưng vì cái gì mà tôi cũng không thể?”

“Tự cậu còn không biết nguyên nhân hay sao ?” Chu Bắc Dịch liếc mắt nhìn hắn, lấy ra notebook cùng bút ngồi xuống cạnh Rina.

Hi Dư ngửa đầu nghĩ nghĩ, nếu để hắn dạy Rina thì hắn cũng muốn cô thích uống máu như hắn !

“Cùng ôia ghép vần xong lặp lại, a, a.”

Rina chỉ vào từ đơn hắn viết ra, phát âm giống dạng a a a, cảm thấy chơi đùa rất vui, cô cười a a rồi đoạt lấy notebook, xé một xấp giấy cho vào tay vò nát xong để vào trong miệng.

“Không được, cái này không thể ăn.” Chu Bắc Dịch nhanh tay đem giấy rút ra, cô a a cắn vào mu bàn tay hắn.

Dạy cách nói chuyện cho lũ trẻ con đều rất phiền toái như vậy.

“Em ấy khi còn nhỏ tính tình cũng nghịch ngợm vậy sao ?” Tưởng Tự Trạc đi tới, cong lưng thổi mạnh vào cái mũi nhỏ, vẻ mặt cười sủng nịnh.

Cô như bây giờ hoàn toàn không nhận ra được sự ngoan ngoãn như hồi ở trường học .

“Anh lúc này cảm thấy em ấy rất đáng yêu, nhưng qua hai ngày nữa có thể sẽ không còn khẳng định như vậy nữa.”

Trẻ con là sinh vật khó nhằn nhất, lại còn hay lăn lộn.

Vừa dứt lời, nước tiểu lại ào ra, cũng may là cô đã được mặc tã giấy, nước tiểu không có trào ra ngoài mặt đất, nhưng vì phía dưới ẩm ướt nên cô không thoải mái liền ngồi dưới đất oa oa khóc.

“Tã giấy, đổi tã giấy.” Tang Nại vội vàng nói.

“Không có, ở chỗ này của tôi không có loại đồ vật tã giấy này a.”

Phó Chấp cũng cảm thấy khó khăn với vấn đề này: “ Nếu không thì trước tiên dùng quần áo bao lại đi ?”

Hi Dư liền từ chối: “Em ấy chắc chắn sẽ thấy khó chịu.”

“Tôi nhớ là ngoài kia có trồng chuối tây , có thể lấy lá thử xem thế nào.”

Hoà Uyên vội vàng xuống dưới lấy lá cây, nhưng căn bản nó không hút nước, lá cây gấp lại cũng mau đều rách vụn.

Hết cách để xoay xở, nước tiểu cô lại ào ra, ngồi tại chỗ khóc nháo oa oa, Tưởng Tự Trạc nhanh chân ôm nách cô, bế lên.

Ngay cả việc xử lý việc đi tiểu của cô cũng không biết, sáu tên nam nhân cũng trở nên náo loạn một phen.

Từ trước đến nay Chu Bắc Dịch luôn bình tĩnh, vững vàng mà bảo trì thân thủ cường đại, cũng có ngày mà hắn phải điên não.

Mỗi một ngày trong tuần tiếp the hắn đầu không chải mặt cũng không rửa, 24/24 giờ phải bảo trì trạng thái cảnh giác, lí do đơn giản vì Rina không thích ăn cơm chỉ uống sữa bột, mà tự mình uống còn sẽ để bị sặc nên cần người dùng bình sữa cầm cho cô uống.

Tuy nhiên trí lực cô mới chỉ là đứa trẻ một tuổi, thân hình thì lại là thiếu nữ mười bảy tuổi, vì vậy mỗi lần phải uống lượng sữa bột rất nhiều, đã thế nhưng uống xong là tiểu liền.

Không có tã giấy, bọn họ chỉ có thể tính thời gian, sợ cô mất khống chế lại tè lung tung nên liền chạy nhanh về phía trước ôm nàng đi WC bài tiện.

Một ngày không bao giờ ngủ được quá ba tiếng, dẫu vậy nhưng ban ngày vẫn tận tâm tận lực dạy cô cách nói chuyện.

Nhưng vì là mang trí não của trẻ con nên bắt chước cực nhanh! Bọn họ dạy thì không học, Rina chỉ nghe bọn hắn chửi nhau, câu đầu tiên học được là thao mẹ nó.

Cô ngồi dưới đất cười hì hì nha nha vỗ tay liên tiếp, miệng lẩm bẩm: “Thao, thao hắn —- ”

Tưởng Tự Trạch còn chưa kịp che miệng cô lại thì sắc mặt Chu Bắc Dịch đã trở nên lạnh lẽo như tảng băng mấy nghìn năm, hai mắt bao phủ bởi âm u, nhìn từ dưới không thấy rõ lắm.

Hắn xông lên phía trước bóp lấy cổ cô, dùng sức áp đảo cô lên trên mặt đất, hai mắt tiều tuỵ dữ dằn nhìn xuống, cực đại quầng thâm mắt lộ ra, tơ máu màu đỏ hiện lên rõ ràng, đồng tử cơ hồ không có màu trắng, mặt hiện lên vô cùng dữ tợn.

“ Tôi thao mẹ em đó! ”

Lần đầu tiên thấy hắn hung hăng mắng chửi người như vậy, mà còn là một thiếu nữ với trí tuệ một tuổi, một bên năm người đều phải kinh ngạc.

“ Mẹ nó, lão tử dạy em thứ cần học không học! Công sức lão tử dạy em học bị em đạp hư sao a! Lão tử vất vả lâu như vậy dạy em cách nói chuyện cho tử tế, em, mẹ nó nhất định phải kêu lão tử một tiếng baba!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận