Chương 153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không muốn học cũng được, ở bên cạnh nhìn cha bơi.” Thích Kỳ Niên nói.
Một lát sau thấy cha linh hoạt giống y như con cá, bơi qua bơi lại trong nước, Minh San lại cảm thấy rất muốn nghịch nước.
Nhìn trái phải thấy không có ai, cô không nhịn được cởi giày tất ra, dẫm một chân vào nước.
Mát lạnh, rất thoải mái.
Chỉ một lát sau, cô thấy cha lặn xuống nước bơi về phía cô, cô còn chưa biết nguy hiểm, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
Kết quả giây tiếp theo hắn chui ra khỏi mặt nước, tay nắm lấy mắt cá chân của Minh San, một tay kéo cô xuống.
Minh San không kịp giãy giụa, bùm một tiếng, người chui vào trong nước…
Minh San chỉ cảm thấy cơ thể bị sức mạnh kéo nhanh xuống, chỉ trong nháy mắt cô đã rơi vào trong nước.
Cảm giác mát lạnh từ bốn phương tám hướng đánh úp lại, cô giãy giụa theo bản năng, dùng sức hít sâu một hơi, kết quả có lượng lớn nước lạnh sặc vào trong xoang mũi và khoang miệng của cô.
Giây tiếp theo, đầu cô được cha cho ra khỏi mặt nước.
Minh San không nhịn được ho sặc sụa.
Ngay khi cô ho đến trời đất u ám, bên tai lại truyền tới tiếng cười sang sảng của cha, vừa cười vừa vỗ lưng giúp cô.
Thực ra từ lúc rơi vào trong nước đến lúc được ôm trồi ra khỏi mặt nước cũng chỉ có mấy giây, nhưng Minh San lại cảm thấy mình thật sự trải qua một lần chết đi sống lại.
Chân cô phiêu đãng trong nước, dẫm vào khoảng không chỉ có thể dùng hai cánh tay ôm chặt cổ cha, cả người treo trên người hắn.
“Cha ” Cô tức tới mức sắp hộc máu kêu lên, nhưng gương mặt ướt đẫm và mái tóc nhỏ nước khiến cô có vẻ không đủ khí thế.
Cô vừa kêu như vậy chọc Thích Kỳ Niên cười càng thêm to hơn, dán sát cơ thể cô cười tươi, giống như nhìn cô bị sặc nước là chuyện vô cùng vui sướng.
Một lúc lâu sau hắn mới dừng cười, hỏi cô “Chơi vui không?”
Trái tim Minh San đập nhanh hơn, tay chân đều bị dọa mềm nhũn, lại bị sặc ho hai tiếng, không có sức lực nói
“Không chơi vui chút nào, con căn bản không biết bơi ”
Thích Kỳ Niên ôm cô bơi trên mặt nước, nói “Cha mang theo con bơi.”
Sau khi nói xong hắn nhìn váy trên người cô, nói “Cởi váy ra trước, mặc quần áo bơi trong nước tốn công lắm.”
Minh San cuống quýt ôm chặt hắn “Không được, cha… Cha mau ôm con lên.”
Nhưng mà ở trong nước này căn bản không phải do Minh San làm chủ, một khi Thích Kỳ Niên làm bộ muốn buông tay ra, cô sẽ sợ tới mức ôm hắn chặt hơn, thoạt nhìn là cô dính hắn không bỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận