Chương 153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê vừa nghe thấy vậy thì ôm bụng bầu đi thẳng về phía thang máy.
Nhân viên lễ tân thấy Mộc Trạch Tê hùng hổ như vậy, sợ xảy ra tai nạn gì đó nên vội vàng gọi nhân viên an ninh. Vốn dĩ nhân viên an ninh ở cửa luôn chú ý tới bên này vì vậy lập tức bao vây cô.
Mộc Trạch Tê không quan sát chung quanh nên không biết có rất nhiều phóng viên đang tụ tập ở trong sảnh, thấy tình hình hiện tại rồi tất cả lại đánh giá Mộc Trạch Tê, họ luôn cảm thấy sẽ có tin tức lớn.
Vào lúc này trong lòng và trong đầu Mộc Trạch Tê chỉ có lửa giận, tràn đầy oán giận nên cô xông thẳng vào trong.
Nhân viên an ninh thấy Mộc Trạch Tê mang thai nên không dám dùng bạo lực mà liên tục chặn đường đi của cô.
“Thưa cô! Xin hãy bình tĩnh!”
Mộc Trạch Tê đang mang thai nên tâm trạng dễ xúc động. Cô ưỡn bụng bầu đọ sức với một nhóm người, vừa nghĩ đến sự lừa dối của Nghiêm Kỷ và thân phận không ai biết thì suýt chút nữa sụp đổ.
Cô có ý muốn cá chết lưới rách vì vậy nước mắt lưng tròng: “Tôi là ai sao? Tôi là người phụ nữ vô danh mà tổng giám đốc Nghiêm của các người nuôi dưỡng ở bên ngoài! Tôi tìm bố của đứa trẻ được không!”
Tất cả mọi người ở đây lập tức ngây ngẩn cả người.
Đèn video và camera đột nhiên bật sáng ngay lập tức, tất cả đều hướng về phía Mộc Trạch Tê phát ra tiếng răng rắc. Đây đúng là một tin tức lớn!

Tiếng bàn tán bắt đầu vang lên.
“Người phụ nữ bên ngoài của cậu chủ nhà họ Nghiêm sao?”
“Vì sao chưa từng nhìn thấy người này nhỉ, còn vác bụng bầu nữa! Đến tìm cậu chủ Nghiêm đòi chịu trách nhiệm đấy à?”
“Không phải chứ?! Vậy thì tin tức này thật sự bùng nổ đấy!”
Tiếng bấm nút “tách tách” và vô số ánh chớp lóe lên, Mộc Trạch Tê lập tức bị bao vây, dìm vào trong đó.
Trong khoảnh khắc cô đã bị phơi bày ra trước công chúng, không phải quang minh chính lớn đứng trước mặt mọi người, thay vào đó lại giống như bản thân cô là một chú hề tự lột sạch quần áo của mình, để cho mọi người dòm ngó.
Mộc Trạch Tê sững sờ.
Các nhân viên an ninh đã nhanh chóng phản ứng, lần lượt tiến lên ngăn cản bọn họ: “Trong lớn sảnh của tập đoàn Nghiêm Thị đã có thông báo cấm chụp ảnh! Xin mọi người hợp tác.”
Mộc Trạch Tê lo cho đứa con trong bụng, vô thức lùi đến khu vực an toàn.
“Mộc Trạch Tê ?!”
Mộc Trạch Tê đột nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc, liền quay đầu lại.
Lâm Thi Vũ nhìn thấy Mộc Trạch Tê thì vẻ mặt chợt hiện lên sự vui mừng xen lẫn kinh ngạc, sau khi tốt nghiệp có rất ít tin tức về cô.
Nhưng khi nhìn thấy bụng bầu căng phồng của cô, Lâm Thi Vũ chợt sửng sốt.
Lúc nhìn thấy Lâm Thi Vũ, Mộc Trạch Tê mím môi cố kìm nước mắt, Lâm Thi Vũ, người đã luôn bắt tay hợp tác với Nghiêm Kỷ suốt thời gian qua, cũng không biết cô!
Lâm Thi Vũ nhìn thấy rất nhiều phóng viên vây quanh Mộc Trạch Tê như vậy, liền nhanh chóng và cẩn thận kéo Mộc Trạch Tê sang một bên.
“Tôi biết cô ấy, cứ đăng ký bằng tên tôi trong hồ sơ ra vào, tôi sẽ đảm bảo. Ở đây có quá nhiều phóng viên, nên để cô ấy vào trước đi.”
Nhân viên lễ tân còn đang do dự, nhưng thấy Lâm Thi Vũ có vẻ quen biết với người phụ nữ này, nhân viên lễ tân mới nói cho cô ấy biết rằng Mộc Trạch Tê đến để tìm tổng giám đốc Nghiêm.
Lâm Thi Vũ sửng sốt, tìm Nghiêm Kỷ sao?
Cô ấy quay đầu nhìn cái bụng căng phồng của Mộc Trạch Tê, nghĩ Nghiêm Kỷ luôn bị đồn thổi là có bao nuôi phụ nữ bên ngoài, cô ấy cũng lập tức hiểu được lớn khái.
“Vậy thì không sao rồi, cô ấy là vợ chưa cưới của tổng giám đốc Nghiêm.”
Khi Mộc Trạch Tê nghe thấy cách nói này thì không khỏi sửng sốt, nhìn Lâm Thi Vũ.
Nhân viên lễ tân sững sờ, nhìn cái bụng to của Mộc Trạch Tê, vội vàng gọi người cẩn thận hộ tống Mộc Trạch Tê đi lên.
Trong thang máy, Lâm Thi Vũ cố gắng nói chuyện với Mộc Trạch Tê, nhưng Mộc Trạch Tê không trả lời, chỉ kìm nước mắt và lắc đầu.
Lâm Thi Vũ đột nhiên cảm thấy không ổn rồi.
Khi nhìn thấy Lâm Thi Vũ và Mộc Trạch Tê vừa ra khỏi thang máy, Lý Thuần nhanh chóng chạy vào phòng họp.
“Tổng giám đốc Nghiêm!”
Lúc này Nghiêm Kỷ đang có một cuộc họp quan trọng, cũng sắp kết thúc rồi. Khi nhìn thấy Lý Thuần xông vào, anh nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”
Lý Thuần chạy vào, nhỏ tiếng nói: “Em gái Tê… Mộc Trạch Tê đã đến rồi! Dáng vẻ trông rất hung dữ!”
Nghiêm Kỷ sững sờ một lúc, sau đó giao phần kết lại cho Triệu Nhạc Sinh, lập tức bước ra ngoài. Anh nhân tiện mở máy thì thấy Mộc Trạch Tê đã gọi mấy chục cuộc điện thoại, anh nhíu chặt mày lại.
Nghiêm Kỷ nhìn thấy Mộc Trạch Tê đang nhanh chóng đi về phía mình. Anh đã biết chuyện xảy ra ở sảnh, may mà không có xảy ra xô đẩy.
Anh định ôm lấy Mộc Trạch Tê: “Em có bị thương không? Tê Tê, em đã bị dọa sợ rồi đúng không?”
Mộc Trạch Tê tiến thẳng lên và hung hăng tát vào mặt Nghiêm Kỷ một cái, cô dồn hết tất cả sự tức giận và ấm ức của mình vào trong cái tát này, không hề kiềm chế lại sức lực.
Một tiếng “chát” vô cùng to lớn vang lên khắp phòng tiếp khách.
Nghiêm Kỷ bị tát đến mức đầu óc choáng váng, khuôn mặt trắng trẻo lập tức xuất hiện vết đỏ.
Lâm Thi Vũ kinh ngạc há hốc mồm, che miệng lại. Lý Thuần che mặt, không biết có nên bước đến can ngăn không.
Cơn tức giận của Mộc Trạch Tê sôi sục trong lòng ngực, không kịp thở nên phải hít từng hơi gấp rút. Cô nhìn vào Nghiêm Kỷ, những giọt nước mắt mà nãy giờ cô kìm chế đã “tí tách” rơi xuống.
Cô ném chiếc điện thoại di động cũ vào người anh và gầm lên: “Đồ khốn! Ác ma!”
Khi Nghiêm Kỷ nhìn thấy chiếc điện thoại này thì cũng hiểu rõ có chuyện gì, anh không quan tâm đến cảm giác đau rát trên khuôn mặt, chỉ lo xem xét tay của Mộc Trạch Tê.

Bình luận (0)

Để lại bình luận