Chương 154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô thật sự là quá tuyệt vọng, chưa từng chịu qua những việc quá sức chịu đựng như vậy.

Khi Thạch Thạc đẩy cửa ra, trực tiếp đụng vào đầu cô.

Người trên mặt đất không tỉnh, hắn ngồi xổm xuống thật cẩn thận đem đầu cô dời đi, mới phát hiện ra rất nhiều mồ hôi.

“Điệu Yểu.”

Người còn phản ứng, chỉ là bị cảm nắng.

Cô khát vọng khí lạnh mát mẻ, rất muốn lạnh lẽo, yết hầu khô ráo gian nan phát ra run rẩy —hừ hừ—.

“Muốn mở điều hòa?”

Tam Hà lần thứ hai phát ra thanh âm quái dị, yết hầu nói không nên lời,cả người cô đầy mồ hôi, thân thể đã tới cực hạn.

Nam nhân ngồi xổm trước mặt xoa tóc cô, cảm xúc không ổn , buồn bã nói: “Vậy thì phải nỗ lực mới được.”

Cô đã nóng đến mức chịu không nổi,đã chuẩn bị tốt tinh thần bị thao .

Cũng có thời điểm vì đã đến cực hạn mà chịu thõa hiệp, Thạch Thạc đem cô ôm đến gần mép giường , hắn ngồi ở mép giường còn cô quỳ gối giữa hai chân hắn , cởi bỏ dây lưng, đối mặt với người dưới háng, Tam Hà mơ hồ biết hắn muốn làm gì.

Một khắc điều hòa được mở lên, gió lạnh thổi ra, cơn gió mát mẻ thổi qua da thịt lỏa lồ , cả người khô nóng lập tức vô cùng dễ chịu.

Trong miệng cũng bị nhét đầy thịt căn nam tính cực đại , cái miệng nhỏ tràn đầy phồng lên, chọc người trìu mến vuốt ve, không chỉ có miệng được ăn mà phồng lên, cái bụng vốn bằng phăng phía dưới cũng hơi hơi phồng lên.

Hắn chưa bao giờ hưởng thụ qua cảm giác được phụ nữ khẩu giao, đúng là rất thoải mái trong lúc nhất thời say mê quên hết tất cả, lý trí cũng bị pha loãng, đôi tay chống phía sau, không nhịn được mà híp mắt ngửa đầu tận hưởng.

“Ân…”

Tam Hà sẽ không liếm, trước nay không ai dạy cô nên làm thế nào đi ăn một cây côn thịt nam tính, cô do dự, có nên cắn đứt căn đồ vật này hay không , sau đó sẽ không bao giờ bị hắn đè nặng khi dễ.

“Không cần nghĩ đến những ý tưởng vô vị .”

Bả vai cô đột nhiên run lên. Vì sao hắn có thể nghe được cô đang suy nghĩ cái gì.

Thạch Thạc mở mắt ra,nhìn về phía dưới háng , vuốt ve đỉnh đầu cô: “Biết rõ sẽ bị đánh,thì không cần làm chuyện khiến mình bị thương ,em bị thương tôi cũng rất khó chịu.”

Cô đình chỉ động tác trong miệng.

Tay trên đầu dùng một chút lực, côn thịt hắn toàn bộ xuyên đến yết hầu, kích thích cô phát ra thanh âm nôn khan .

Nước mắt tràn mi mà ra, cô chống đùi hắn , bắt đầu ra sức phun ra nuốt vào, sợ lại bị cắm vào cổ họng, đem thực quản cắm đến hư rớt.

Dưới háng đầu lên trên xuống dưới , tiết tấu dị thường vững vàng, hắn hưởng thụ khoang miệng ấm áo được cô liếm láp , nhìn gương mặt rơi lệ kia, đã từng cao ngạo , từ trước đến nay không tích không, nhưng hiện tại lại biến thành một tiểu khóc bao bị khinh bỉ , nữ nhân lớn lên trong chủng tinh phủng nguyệt , đã bao giờ chịu quá loại khuất nhục này.

Bụng Tam Hà càng ngày càng lớn, nhìn sinh mệnh trong bụng cô phồng lên, cũng là một chuyện thực kỳ diệu, đó là đứa bé của hắn , mỗi lần làm tình xong đều sẽ phá lệ cẩn thận vuốt ve lên bụng, đầu nằm sấp xuống, lỗ tai dán lên lắng nghe bên trong, nhưng cũng không nghe được cái gì.

Không biết thai động khi nào sẽ đến.

Dần dần, ngay cả đứng dậy cũng trở nên thực cố sức với cô, cũng không thể quỳ trên mặt đất khẩu giao cho hắn.

Thạch Thạc công tác cả năm không có ngày nghỉ, lại không yên tâm để cô ở nhà một mình, thời điểm cô mang thai được tám tháng ,thì xin nghỉ hai tháng.

Vì để bồi bổ cho thân thể cô khỏe mạnh , hắn luôn dậy sớm đi mua thịt cá mới nhất trong siêu thị.

Thói quen sống một mình luyện cho hắn một tay bản lĩnh nấu cơm ngon , lúc cô không nhìn thấy, hắn sẽ lên mạng sưu tầm đồ ăn cho thai phụ , cũng lợi dụng quan hệ tìm được bác sĩ của bệnh viện Liên gia ,hỏi thăm cách chăm sóc thai phụ.

Nhưng Tam Hà lại cảm thấy hắn chỉ là người dùng nửa thân dưới để suy nghĩ.

Nghĩ đến đây, tay xắt rau cũng dừng lại.

Hắn cúi đầu phát ngốc trong chốc lát , làm hắn thoát khỏi trạng thái thất thần là nước được đin sôi kêu ục ục bên cạnh.

Trong phòng ngủ mở điều hòa, trên người đắp chăn bông ngăn gió lạnh, cô đem chăn kéo lên tận cổ, trợn mắt nhìn kiện áo khoác tây trang trên mặt đất

Do dự trong chốc lát, Tam Hà xốc lên chăn, che lại bụng khổng lồ, gian nan xuống giường.

Cô muốn tìm xem trong túi áo khoác có di động hay không .

Quỳ trên mặt đất trong chốc lát,ở bên trong túi lại phát hiện một lọ thuốc.

Một lọ rất nhỏ, nhỏ bằng bàn tay , chữ nhỏ viết là dùng để trị liệu cho bệnh tâm thần phân liệt, chứng cuồng loạn.

Mở nắp bình ra, phát hiện bên trong đã uống vơi đi rất nhiều, chỉ còn lại nửa bình.

Thì ra hắn cũng biết chính mình có bệnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận