Chương 154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn lớn nhân không vội xuống tay, ngược lại hắn lùi hai bước để nhìn ngắm thật kỹ cơ thể ngọc ngà của con dâụ
Nữ nhân trước mặt sở hữu một cơ thể nhỏ xinh mảnh khảnh.
Dù đôi vú nàng rấtđầy đặn nhưng cũng không phải nhờ lúc nhỏ được ăn uống đủ đầy mới có, cộng thêm nửa năm qua sống kham khổ nên cặp đùi ngọc đã gầy yếu thấy mà thươռg. Ôn Trạm rấtđau lòng.
“Oanh Nhi phải ăn cơm nhiều vào, quá gầy, ta sờ vào bị cộm.”
Kế Oanh Nhi tức giận mà không biết nói gì, chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn chứ không thể ra tay.
Nhưng nàng càng tỏ vẻ hung dữ thì cha chồng càng hứng, ánh mắt hắn lưu luyến trên cơ thể lõa lồ, cười dê rồi bình phẩm “Trên núi tuyết có hạt ngọc, khóm hoa sen có nước sương. Hai vai Oanh Nhi cân đối nhỏ nhắn, vòng e0 thon ôm lỏng tay còn da thịt sao mà trắng ngần như mỡ dê. Ngoài cặρ vú to này ra thì những chỗ còn lại đều mảnh mai. Sao nàng có đủ sức đánh nhau với nam nhân thế?”
“Ta gánh nước làm việc nhà từ nhỏ, sao lại không có chút sức ma͙nh nào?”
“Nàng thật xinh đẹp, chỗ nào trên người cũng xinh. Lỗ rốn nhỏ nhắn tựa giọt sương, cứ như sinh ra là phái nữ thì sẽ luôn được hấp thụ hết linh khí của đất trời. Chẳng giống nam tử, trên người toàn một đống tạp nham thua xa nữ nhân, như nước sình so với nước hồ.”
Nhảm nhí quá, rốt cuộc chàng muốn ngắm đến khi nào?
Mặt Kế Oanh Nhi đỏ lên, nghe cha chồng khen chiếc rốn nàng đẹp, xương quai xanh nàng xinh, rồi hắn lại tâng bốc đến chùm lông bên dưới.
Ôn Trạm cứ luyên thuyên da thịt nàng non mịn khiến hắn nhìn thôi cũng muốn cạp một cái cho đã thèm. Hắn cứ múa mép như thế, Kế Oanh Nhi muốn đánh người.
“Vú lớn như vậy, mọi ngày Oanh Nhi có thấy nặng̝ không?”
“Chàng không thấy phiền à?”
Nhớ ngày đầu gặp gỡ, Ôn Trạm tɾong ấn tượng của nàng là một người như gió mát trăng thanh, văn nhã sáng tɾong chẳng vướng bụi trần hay có chút suy nghĩ trần tục nào.
Ai có ngờ hắn lại không đứng đắn đến nhường này, động một chút là mở miệng trêu ghẹo, da mặt dày như tường thành.
Ôn Trạm chọc ghẹo kiều thê nửa ngày, thấy sắc mặt nàng càng lúc càng tối tăm thì không dám khıêu khích nữa.
Ngộ nhỡ chọc giận nàng thì đêm nay nằm không chẳng ai ôm. Hắn sấn tới ôm nàng thật khẽ, cúi đầu thấp giọng nói bên tai “Đừng giận mà, ta lo nàng thẹn nên muốn dỗ nàng vui thôi.” Vừa dứt lời thì hai bàn tay đã động chạm vào e0 mông mỹ nhân, từ từ lả lướt vờn chơi.
Da thịt nàng tê rần, lòng cũng run rẩy, đang co rúm định tựa vào lồng ngực nam nhân thì đã được hắn đón đỡ bằng một bàn tay.
Mu bàn tay còn lại như có như không chạm vào bụng nàng, ngón tay mảnh dài lộ rõ khớp xương đang hí hoáy viết vẽ trên cơ thể Oanh Nhi, kéo dài một đường chậm rì từ vú xuống phần hạ bộ.
Ngứa đến mức phát run, lại xấu hổ suýt khóc.
Nam nhân này quá ngả ngớn, nàng đang định trốn thì bị hắn dùng sức đánh mông, bấu chặt đôi bưởi bòng không để nàng động đậy.
“Bụng của bảo bối mềm ghê, đêm nay ta muốn gối đầu ngủ trên bụng nàng.”
Cha chồng không gỡ đôi cánh tay nàng đang cố sức che đậy ngực và nơi riêng tư ra, mặc khác hắn chọn ve vuốt những bộ phận lộ ra bên ngoài.
Xoa bụng nhỏ rồi bàn tay trượt dần xuống hông ve vuốt bắp đùi, đốt lửa lung tung ở chỗ này chỗ nọ làm cả cơ thể Kế Oanh Nhi bùng cháy.
Sau cùng, hắn men tay vào giữa hai ͼhân Oanh Nhi, dọc the0 má đùi tɾong sờ đến chỗ quan trọng nhất.
Hắn vuốt ve mu bàn tay đang bảo vệ âm hộ mỹ nhân, cười như không cười nhìn vào đôi mắt to đang trố ra của nàng. Đột nhiên hắn ra sức đè chặt tay nhỏ, dẫn lối tay nàng tự xoa vọc vùng kín.
Cơn sướng nơi âm hộ như thuỷ triều tràn dâng, Oanh Nhi không thể nhìn thẳng vào hắn nữa mà nàng quay mặt đi, chau đôi mày đẹp.
“Nàng muốn chống cự cũng được thôi, đợt lát nữa nhìn tay ướt mèm nước dâm đi nhé.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận