Chương 154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Nhược Hằng nghe con gái nói như vậy, trong lòng vui vẻ không ít. Có lẽ là vì trong người cô bé chảy dòng máu của anh cho nên khi vừa gặp anh lại có cảm giác thân thuộc đến như vậy.

Phó Nhược Hằng xoa đầu con gái. Giọng anh nhẹ nhàng pha một chút cưng chiều.

“Không sao đâu Tiểu An, nếu như mẹ không thích chú. Vậy thì sau này chú không đến nữa là được.”

Tiểu An nghe anh nói như vậy, trong lòng không biết tại sao lại rất buồn. Từ rất lâu lắm rồi chưa từng có ai đối tốt với cô bé như vậy. Chưa từng có một ai khiến cho cô bé không nỡ rời xa như vậy.

“Chú định đi thật sao chú?”

Phó Nhược Hằng buồn bã nhìn Trình Ý, sau đó lại nhìn sang chỗ của Tiểu An.

“Ừm. Tiểu An ở lại nhớ phải nghe lời mẹ đấy biết không?”

Tiểu An đặt đũa trên tay xuống, đôi mắt long lanh rướm nước nhìn anh. Cô bé đi đến nắm lấy tay mẹ, dường như không muốn để cho anh đi.

“Mẹ đừng đuổi chú ấy đi được không? Tiểu An rất thích chú ấy. Thích hơn cả ba Tri Hành nữa.”

Trình Ý không biết tại sao con gái lại đột nhiên như thế này. Thậm chí là làm nũng với cô chỉ để cầu xin cho một người đàn ông xa lạ mới gặp lần đầu tiên.

Nghe thấy tiếng Tiểu An khóc thút thít, trái tim Trình Ý như mềm nhũn ra. Cô thương Tiểu An của cô nhất mà.

Cô bé là bảo bối trong lòng của cô. Có thứ gì Tiểu An muốn mà cô không mua cho cô bé, thương con chịu thiệt thòi từ nhỏ, cô luôn thương con bé hết lòng. Ngay cả tính mạng cô cũng sẵn sàng bỏ ra chỉ để giữ cho Tiểu An của cô được hạnh phúc.

Cô sao nỡ đành lòng để cho con khóc, cô liền quay sang, dùng bàn tay mò mẫm trên gương mặt của cô bé mà lau đi nước mắt của bé.

“Được rồi, vậy thì để chú đến đây chơi với con.”

“Không đâu, tôi sẽ làm bảo mẫu cho nhà cô.”

Trình Ý nghe đến đây lại càng ngạc nhiên hơn.

“Bảo mẫu sao?”

“Phải, tôi là bảo mẫu gia đình cô thuê. Tôi có thể lên được phòng khách, xuống được nhà bếp. Ngày có thể đưa đón Tiểu An đi học, thay cô dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, giúp đỡ cô trong chuyện sinh hoạt. Đêm có thể làm ấm giường.”

Nghe đến đây, Trình Ý có chút đỏ mặt. Lời ái muội như vậy mà anh cũng nói ra được sao?

“Làm ấm giường sao?”

“À, không phải… là dọn giường ngủ ban đêm cho em. Tôi sẽ chăm sóc em và Tiểu An. Trình Ý, tôi nguyện dùng cả đời này hầu hạ em, chia sẻ một phần gánh nặng cho em. Hãy cho phép tôi được chăm lo cho em và con cả đời này.”

Bù đắp lại tất cả những sai lầm trước kia anh gây ra cho em và con.

Anh sẽ dành cho em tất cả tình yêu của anh. Trình Ý, xin em đừng rời bỏ anh.

Anh im lặng, cuối cùng vẫn là không đủ dũng cảm nói với cô cậu đó. Nước mắt của anh rơi xuống nóng hôi hổi, bất lực muốn ôm lấy cô nhưng không được.

“Mẹ ơi nhận chú đi mẹ. Sau này Tiểu An sẽ ngoan ngoãn mà uống sữa mà.”

Phó Nhược Hằng nhìn Tiểu An, xoa đầu cô bé. Đúng là con gái ruột của anh. Một tiếng cũng bên vực cho anh, hai tiếng cũng không để anh đi.

Thực ra thì anh cũng đâu có nỡ đi. Anh chỉ không muốn làm phiền cuộc sống của cô. Nếu như sự xuất hiện của anh khiến cho cô cảm thấy khó chịu thì anh sẽ không xuất hiện nữa. Sau này sẽ âm thầm bảo vệ con và cô.

Lần đầu tiên Trình Ý thấy con gái bênh vực một người đàn ông như vậy. Hẳn là anh cũng là một người rất tốt. Lại nghĩ đến buổi tối cô cũng hay đến phòng trà biểu diễn kiếm thêm thu nhập, khoảng thời gian đó không có ai chăm Tiểu An cả nên cô mới tuyển bảo mẫu.

Cô muốn tìm một người đáng tin cậy và trên hết là Tiểu An phải thích người đó vì mấy người bảo mẫu trước toàn lợi dụng cô bị mù mà ăn cắp đồ trong nhà và đối xử tệ với Tiểu An.

Trình Ý nhìn về phía anh, hỏi: “Nhưng lương tôi trả không cao lắm đâu vì thu nhập không ổn định. Công việc cũng nhiều hơn vì tôi không thể làm việc nhà…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận