Chương 154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 154
Từ Du Trật xuống xe, bế cô lên ghế phụ, Từ Hành Anh vươn tay đón lấy mấy bông tuyết rơi xuống từ trên bầu trời, nhìn lớp tuyết dày bên đường, cô đột nhiên hỏi anh “Chú nhỏ, chú ơi, chú từng đắp người tuyết chưa?”
Từ Du Trật giúp cô thắt dây an toàn, sau đó nắm cằm nhỏ của cô, hôn lên môi, trước khi đóng cửa lại, anh đáp “Hồi nhỏ tôi từng làm một lần.”
“Tuế Tuế thì sao?”
“Chưa từng chơi bao giờ.”
Sắc trời càng tối, tuyết càng dày. Gió lạnh thổi qua, một số cành cây không chịu nổi bị gió đông bẻ gãy một cách tàn nhẫn rồi rơi xuống đất.
“Tuế Tuế, em đi tắm rửa trước đi, tôi đợi em xuống lầu ăn tối.”
Từ Du Trật dẫn Từ Hành Anh vào phòng khách. Sau khi nhìn the0 bóng dáng Từ Hành Anh đi lên lầu, ͼhân cô mềm nhũn nên đành phải bám vào lan can cầu thang mới đi lên làu nổi.
Đầu lưỡi anh chạm vào hàm răng dưới, anh cụp mắt xuống, suy nghĩ một lúc, sau đó tìm ra thứ gì đó từ tɾong phòng kho, chính là một cái xẻng và một chiếc xô sắt nhỏ được đặt ở sân sau đầy tuyết dày, ánh đèn vàng ấm áp được bật lên, chiếu sáng tạo thành một thế giới nhỏ bé ở sân saụ
Từ Hành Anh tắm nước nóng rấtlâu, từ phòng tắm đi ra, cô muốn xem tɾong nhóm đồng nghiệp đang có chuyện gì, nhưng lại nhìn thấy tin nhắn của chú nhỏ gửi cho cô trước.
Chú nhỏ Tuế Tuế, mặc quần áo, đến ban công ngoài trời trên tầng hai.
Từ Hành Anh cau mày, ban công trên tầng hai ư? Cô nhanh chóng thay quần áo rồi đi đến cửa ban công, nhìn quanh một hồi nhưng không thấy Từ Du Trật đâu cả.
“Chú nhỏ?”
Khi cô mở cửa, tuyết đã ngập đến mắt cá ͼhân, cô mang ủng đi tuyết, dẫm lên lớp tuyết trên ban công khiến chúng kêu lạo xạo.
Sau đó cô liền bị ánh sáng đột ngột lóe lên dưới sân hấp dẫn, giọng nói của Từ Du Trật từ dưới sân truyền đến.
“Tuế Tuế.”
Giọng nói hơi khàn của anh nhuốm vẻ vừa lạnh lùng vừa dịu dàng.
Không biết anh định làm gì.
Từ Hành Anh đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, bước đến lan can ban công nhìn xuống, cô cảm thấy có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ quên được cảnh tượng trước mắt mình.
Trên lớp tuyết đọng trên mặt đất và dưới ánh đèn lấp lánh, bấy giờ Từ Du Trật vẫn mặc bộ đồ mà anh mặc khi bú ngực cô, trên tóc và vai có một lớp tuyết mỏng, tay trái đút vào túi quần, tay phải cầm một chiếc xô nhỏ, đứng cạnh một người tuyết lớn, cười khẽ rồi nhìn cô.
Sau lưng anh là những ngọn đèn nhấp nháy, nhưng vẫn nhìn về phía cô một cách kiên định.

Bình luận (0)

Để lại bình luận