Chương 154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kiều Vi thở dài: “Tiếc quá.”
Than đến mức khiến Hồ Tuệ sinh ra cảm giác mình là nhân tài mà không được trạm phát thanh trọng dụng.
Trạm trưởng Lục bưng tách trà lên thổi.
Đồng chí Kiều mới tới có thể chung sống hòa thuận với đồng nghiệp ở trạm phát thanh như vậy, ừm, rất tốt, rất tốt.
Nghiêm Tương ôm sách trở về từ thư viện, rất vui mừng.
Thư viện có rất nhiều sách, nhiều hơn cả ở nhà.
Cậu bé vui đến nỗi suýt nữa hét lên, may mà cậu bé cảm nhận được không khí yên tĩnh ngay khi bước vào văn phòng nên đã ngậm miệng lại kịp thời… Mẹ đã từng nói, không được làm phiền những người khác trong văn phòng.
Nhưng trạm trưởng Lục vẫn nhìn thấy những cuốn sách cậu bé ôm: “Ồ, Tương Tương có thể đọc những loại sách này à.”
Đương nhiên đó là một câu nói đùa với trẻ con.
Nghiêm Tương định trả lời, nhưng Kiều Vi lại vỗ một cái lên đầu cậu bé, ngắt lời cậu bé. Sau đó cô lật những cuốn sách mà cậu bé mang về nói: “Có nhiều tranh minh họa thế này.”
Một đứa trẻ nhỏ như vậy chắc chỉ lật xem những bức tranh trong sách để chơi thôi. Trạm trưởng Lục không để ý lắm.
Chỉ dặn dò cậu bé: “Được xem, nhưng không được xé rách nhé, đây là của công.”
Nghiêm Tương chưa bao giờ xé sách, trả lời ngay: “Vâng ạ!”
Thật là đáng yêu.
Lục Mạn Mạn đã về nhà sau khi kết thúc phát thanh.
Trạm trưởng Lục hiền lành nói: “Tiểu Kiều về được rồi.”
Đầu óc Hồ Tuệ lại trống rỗng.
Rõ ràng chị ấy đã quen với việc phát thanh viên thực thụ làm vào khung giờ không giống với mình.
Chị ấy cũng không tị nạnh, làm hỏng máy hai lần mà chị ấy vẫn không bị bắt bồi thường. Nhưng chị ấy gây họa như thế làm chồng chị ấy cũng rất tức giận, bảo chị ấy: “Giao cái gì thì làm cái đó, đừng có làm lung tung.”
Trạm trưởng Lục bảo chị ấy dọn vệ sinh văn phòng.
Phòng bé như mắt muỗi này, lau tí là xong rồi. Thời gian còn lại là hưởng trắng tiền lương. Không tốn sức, cũng không cần vận dụng đầu óc, có gì mà phải than phiền.
Kiều Vi hỏi ý kiến trạm trưởng Lục: “Tôi có thể mang những bản thảo cũ này về nhà học được không?”
Trạm trưởng Lục cười nói: “Không cần vội.”
Theo kinh nghiệm trước đây, ông ấy định để Lục Mạn Mạn hướng dẫn người mới trong hai tuần, rồi mới để người mới tự làm.
Kiều Vi nói: “Mạn Mạn không nghỉ hai tuần liên tiếp, rất tội. Nếu tôi làm nhanh, có thể giúp đỡ cô ấy.”
Trạm trưởng Lục cười ha ha: “Được, được.”
Kiều Vi lại hỏi: “Tôi có thể mang báo về nhà cùng xem được không?”
“Được, nhưng phải mang trả lại, báo mới phải được lưu giữ một thời gian. Nếu nhà cô có chỗ cần dùng giấy thì đến kho, nhờ người quản lý lấy một ít báo cũ.”
“Không, tôi chỉ muốn mang về để học.”
“Vậy thì cứ mang đi, cứ mang đi.”
Chiều hôm đó, Nghiêm Lỗi về đến nhà, câu đầu tiên là hỏi: “Hôm nay thế nào?”
Kiều Vi hỏi lại: “Anh đang lo lắng à?”
Nghiêm Lỗi không thừa nhận: “Anh lo lắng cái gì.”
Kiều Vi nói: “Em đã không giống như trước nữa, anh cứ yên tâm đi.”
“Tất nhiên anh biết.” Nghiêm Lỗi nhận lấy cái rổ trong tay cô: “Chỉ cần em muốn, em sẽ làm tốt được.”
Ồ, vẻ mặt ủ rũ này là sao vậy.
Kiều Vi mỉm cười, trêu chọc anh: “Có phải em nói ‘Nghiêm Lỗi, em muốn sống tốt với anh’ mỗi ngày một lần thì anh mới vui vẻ?”
Nghiêm Lỗi cầm cái rổ đi theo cô vào bếp: “Anh đang nghe đây.”
Đúng là muốn cô nói nha.
Kiều Vi không nói gì.
Nghiêm Lỗi không bỏ qua: “Xem kìa, em không hề nói.”
Không chịu nổi người này nữa, Kiều Vi đưa tay lên vai anh, nhô người ra ngoài nhìn, Nghiêm Tương đang ở trong nhà.
Cô đứng chồm lên, hôn nhẹ lên môi anh: “Em… muốn sống tốt với anh.”
Cái rổ bị ném lên bếp.
Nghiêm Lỗi ôm lấy eo thon của Kiều Vi, cúi xuống hôn lại.
Đôi môi cô vừa ngọt và đẹp.
Hôn rồi lại hôn, Kiều Vi nói: “Không buông ra thì không có cơm ăn đâu.”
Nghiêm Lỗi mới chịu buông cô ra.
Anh đi rửa tay, cởi bộ đồng phục và đến nhận lấy con dao của Kiều Vi.
Những con dao lúc này không nhỏ gọn như những con dao đời sau, rất to và nặng. Sau khi Kiều Vi xuyên qua, việc nấu nướng đã tăng cường lực cổ tay và cánh tay cô.
Nghiêm Lỗi nhận lấy, cổ tay khẽ vung, bắt đầu thái thức ăn, rất nhẹ nhàng.
Vợ chồng cùng làm, chẳng mấy mà bữa ăn đã hoàn thành.
Gắp một miếng thịt, để cô nếm trước, rồi mới gọi con trai: “Tương Tương… Ăn cơm!”
Trên bàn ăn, đương nhiên chủ đề là về trạm phát thanh.
Kiều Vi kể cho Nghiêm Lỗi về mối quan hệ cụ thể giữa ba người họ Lục và trưởng ban Tạ.
Nghiêm Lỗi quan sát mặt cô: “Có phiền không?”
Người dân trong thị trấn có hộ khẩu thành thị, nhưng diện tích nhỏ nên nhiều thứ gần nông thôn hơn thành phố lớn.
Kiều Vi không thích những mối quan hệ họ hàng phức tạp này.
“Phiền gì chứ.” Kiều Vi nói: “Thú vị lắm.”
“Hả?”
“Chỉ có buổi sáng là em và một phát thanh viên khác phải ke đúng giờ. Những thời gian khác, bao gồm ca chiều, có rất nhiều tự do.” Kiều Vi nói: “Nhưng có một chị phụ trách vệ sinh, chị ấy cũng là vợ quân nhân và nhân viên đường dây, là họ hàng. Trạm trưởng lại quản lý chặt chẽ thẻ chấm công của họ, kiểu đến muộn thì bị trừ lương đó.”
Nghiêm Lỗi nhíu mày.
Mặc dù anh còn trẻ, nhưng anh là cán bộ cấp đoàn, anh cũng là lãnh đạo, thậm chí không phải là lãnh đạo nhỏ, mà đã là cán bộ tầm trung.
Là cán bộ lãnh đạo, làm sao anh không hiểu được.
Anh nhìn Kiều Vi, cô cũng nhíu mày đáp lại.
Cả hai đều hiểu rõ về con người của trạm trưởng Lục.
Kiểm soát và quyền thế.
Tương ứng với đó là phục tùng.
Lục Mạn Mạn và Kiều Vi đã thể hiện sự phục tùng bằng cách làm việc nghiêm túc.
Nhưng Hồ Tuệ gần như không làm gì cả, chị ấy là người của quân khu. Tuy Lục Thiên Minh là họ hàng trẻ tuổi, nhưng lại có tay nghề.
Thực tế, chỉ cần có hai người… Kiều Vi, Lục Mạn Mạn, Lục Thiên Minh, chọn bất kỳ hai người trong số họ cũng có thể duy trì hoạt động của trạm phát thanh.
Vậy thì sự tồn tại của vị trạm trưởng này có ý nghĩa gì? Vì vậy, ông ấy phải có ý nghĩa.
Hồ Tuệ và Lục Thiên Minh phải được quản lý chặt chẽ, rõ ràng cả ngày không có việc gì làm nhưng vẫn phải tuân thủ chế độ chấm công nghiêm ngặt.
Vậy thì họ đã đạt được sự phục tùng.
Trạm trưởng Lục đã thực hiện được sự kiểm soát, xây dựng được quyền lực.

Chowng 155
Ông ấy đã có cảm giác tồn tại và ý nghĩa.
Nghiêm Lỗi hỏi: “Em thấy thú vị sao?”
Trong lòng anh có chút khác lạ. Dựa theo những gì anh biết trước đây về cô, thật ra tư tưởng của cô rất đơn giản, nghe lời và không nhạy cảm với thái độ và mục đích ẩn trong lời nói của người khác.
“Rất thú vị.” Kiều Vi mỉm cười: “Lòng người thể hiện ở những chi tiết nhỏ này, cực kỳ thú vị.”
Nếu ở bệnh viện lâu dài thì có thể chứng kiến được nỗi khổ, vui buồn lẫn lộn, thói đời nóng lạnh.
Lòng người vi tế thường ngưng tụ thành những bóng đen ảm đạm, lảng vảng trong hành lang đầy mùi thuốc khử trùng vào ban đêm.
Sau khi nhìn một thời gian dài, lúc nhìn người bình thường dưới ánh mặt trời, chẳng hạn như chị Dương, mặc dù có vô số vấn đề nhỏ, nhưng lại rất rạng rỡ và sáng lạn.
Những chiêu trò nhỏ nhặt của trạm trưởng Lục không khiến cô cảm thấy chán nản, chỉ thấy thú vị.
Nhìn thấu thì rất thú vị.
Đôi mắt của Kiều Vi sâu thẳm.
Ăn cơm xong, Nghiêm Lỗi và Nghiêm Tương chơi đùa trong bãi cát.
Anh có đôi tay khỏe mạnh và khéo léo, chẳng mấy chốc đã hiểu được cách chơi với cát. Anh có thể khắc hình ngôi nhà từ cát ướt.
Khiến Nghiêm Tương thán phục.
Chơi đủ rồi, anh dẫn Nghiêm Tương vào nhà rửa tay, thấy Kiều Vi đang ngồi ở bàn viết lách.
“Viết cái gì vậy?” Anh đi lại gần.
Kiều Vi đưa cho anh: “Anh đọc xem, được không?”
Là một bài viết ngắn. Nghiêm Lỗi đọc xong nhanh như gió, nhận xét: “Không khác gì những thứ chúng ta thường học.”
“Đúng vậy, cũng không nổi bật phải không?” Kiều Vi hỏi.
Nghiêm Lỗi gật đầu: “Ừm.”
Anh hỏi: “Đây là thứ em cần viết cho công việc à?”
Kiều Vi không chỉ mang bản thảo cũ về nhà, mà còn cố ý mang vài tờ báo về, thực ra chỉ để… copy paste thôi.
Về việc này, nếu bạn không có trình độ lý luận thì không thể viết được cái gì mới mẻ cả, trừ khi bạn dời ba lớn biểu qua đây.
Sau đó cho dù có thể viết ra ý tưởng mới, Kiều Vi cũng không viết.
“Đây là những hình thái ý thức, có trách nhiệm phổ biến cho quần chúng.” Kiều Vi nói: “Không cẩn thận dễ gây ra vấn đề. Nếu xảy ra vấn đề thì sẽ là vấn đề nghiêm trọng.”
“Em cũng không muốn lóe sáng một lần rồi vụt tắt, rất dễ bị chết.”
“Ổn. Những thứ em viết ra chỉ cần sóng yên biển lặng là được.”
Theo sát những tờ báo uy tín nhất.
Những bài xã luận trên các tờ báo uy tín là quan điểm của Trung ương. Mỗi câu đều phải chọn lọc từng từ ngữ để diễn giải, không ai ổn hơn được họ.
Trích dẫn, tiếp nối, ghép nối, Ctrl C, Ctrl V, làm ra thứ đủ dùng cho trạm phát thanh ở một thị trấn nhỏ.
Nghiêm Lỗi ngẩn người.
“Sao vậy?” Kiều Vi hỏi: “Em nói không đúng sao?”
“Không, những gì em nói hoàn toàn đúng.” Nghiêm Lỗi dừng lại một chút rồi nói: “Mấy ngày nay, Sư trưởng Phan vừa truyền đạt ý tứ này cho bọn anh.”
Tất nhiên không phải công khai mà là truyền đạt riêng với nhóm “người một nhà”.
“Cần ổn định. Không cần nổi bật.” Sư trưởng Phan nói.
Nghiêm Lỗi không ngờ khi về nhà lại nghe được ý tứ tương tự từ Kiều Vi.
Ánh mắt Kiều Vi khẽ thay đổi, cô hỏi: “Sư trưởng Phan có tin tức gì từ Trung ương sao?”
Nghiêm Lỗi nói: “Ông ấy không nói. Nhưng ý của ông ấy giống hệt như những gì em vừa nói.”
Kiều Vi nói với anh: “Vậy thì anh phải nghe lời Sư trưởng.”
“Tất nhiên.” Ánh mắt Nghiêm Lỗi cũng sâu thẳm: “Vốn định tìm thời gian trao đổi với em. Cái khó của trạm phát thanh chính là nếu diễn đạt không tốt thì sẽ gặp rắc rối. Không ngờ em đã nghĩ đến điều này rồi.”
Khi vợ chồng có thể đạt được sự đồng thuận trong những vấn đề lớn, rất khiến người ta yên tâm. Không cần lo lắng về việc người kia sẽ gây ra rắc rối.
Kiều Vi biết quân đội hoặc Sư trưởng Phan chắc chắn đã nhận được một số tin tức hoặc nhạy bén cảm nhận được chiều gió.
Cô hơi lo lắng.
Thật sự không thể nhớ năm tháng xảy ra sự kiện lớn.
Sao những nhân vật chính xuyên vào thể loại niên lớn văn này lại nhớ rõ năm tháng của các sự kiện trọng lớn như vậy, như thể họ đã học thuộc lịch sử rồi mới xuyên về.
Là một người xuyên không chỉ biết sự kiện lớn mà không rõ chính xác thời gian, có lẽ Kiều Vi sẽ bị các tiền bối xuyên không khinh bỉ.
Nhưng nếu bạn hỏi bất kỳ ai trên đường, hầu hết sẽ trả lời: “Vâng, tôi biết sự kiện này. Hả? Nngày tháng cụ thể á? Ừm, à, ồ… Hình như… Không rõ lắm.”
Kiều Vi dọn dẹp sạch sẽ những thứ trên bàn, rồi lấy một cuốn tuyển tập tư tưởng của các vĩ nhân trên kệ sách.
“Chiều thứ ba và thứ sáu hàng tuần, bọn em phải học ở ban tuyên truyền, học hai lần một tuần. Em sẽ ôn tập trước.”
“Muốn học cùng không?”
Kiều Vi đưa ra lời mời cùng nhau tiến bộ, đương nhiên Nghiêm Lỗi vui vẻ tham gia.
Kiều Vi ngẫm nghĩ rồi gọi: “Tương Tương, Tương Tương… Con đến đây, nghe bố mẹ đọc sách nào.”
Tương Tương vui vẻ chạy tới: “Đọc cuốn nào?”
Kiều Vi giơ cuốn tuyển tập lên: “Cuốn này.”
“Con chưa từng đọc cuốn này, nó nói về cái gì vậy?” Mẹ nói những cuốn sách để trên kệ cao là sách của người lớn, bảo cậu bé không được động vào.
“Con cứ nghe thôi. Hiểu được bao nhiêu thì hiểu, không hiểu cũng không sao.”
Nghiêm Lỗi cười, ôm Tương Tương đặt lên đùi: “Đến đây, soi sáng cho con trai chúng ta, cả nhà cùng nhau học tập tiến bộ nào.”
Trong quân đội, anh là người dẫn dắt mọi người học tập. Về đến nhà, lại trở thành người học tập cùng vợ con.
Nghiêm Lỗi và Kiều Vi thay nhau đọc to.
Kiều Vi còn ghi chép lại.
Nghiêm Lỗi vừa ngước lên, thấy đôi mắt của Kiều Vi thì dừng lại.
Cô rất chuyên chú.
Nghiêm Lỗi dừng lại: “Kiều Vi, tín ngưỡng của em có vững chắc không?”
Kiều Vi hỏi lại: “Anh nghĩ sao?”
Nghiêm Lỗi cẩn thận nhìn vào mắt cô, ánh mắt kiên định không thể giả vờ được, cũng không cần phải giả vờ trước mặt chồng mình.
Kiều Vi vuốt ve bìa sách: “Em có thể nói cho anh biết, em kiên định tin tưởng tất cả những gì ông ấy nói.”
Thực ra, cô chưa từng đọc kỹ tuyển tập của ông ấy ở đời sau, chỉ đọc vài mẩu lẻ tẻ trên mạng.
Bây giờ, càng đọc càng xúc động.
Từ lâu ông ấy đã nhìn thấu bản chất của mọi mâu thuẫn, mâu thuẫn giai cấp, mâu thuẫn giới tính, sự đối lập giữa quan chức và quần chúng.
Ông ấy cũng đã nhìn thấu bộ mặt thật của hổ giấy phương Tây, nhìn xa trông rộng, ánh mắt sắc bén, niềm tin kiên định.
Ông ấy đứng quá cao, bước đi quá nhanh, không ai theo kịp.
Chỉ vì mù quáng sùng bái, rất nhiều người thời lớn này tin tưởng ông, không dám nghi ngờ, chứ không phải thực sự hiểu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận