Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi bình rượu sake đã vơi đi một nửa, Minh An bắt đầu trở nên táo bạo hơn. Cô ngồi sát lại gần Long, hơi thở mang theo mùi rượu thơm phả vào mặt cậu. Dưới gầm bàn, bàn chân trần của cô khẽ khàng thoát ra khỏi chiếc boots, rồi từ từ di chuyển, chạm nhẹ vào mắt cá chân của cậu.

Long hơi giật mình, nhìn cô. Minh An chỉ mỉm cười đầy ẩn ý, đôi mắt long lanh vì men rượu. Bàn chân cô bắt đầu lướt dọc theo bắp chân rắn chắc của cậu, những ngón chân tinh nghịch cọ nhẹ, vẽ vời lên đó.

Cả người Long cứng đờ. Cậu cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, tiếp tục gắp thức ăn như không có chuyện gì xảy ra, nhưng bên dưới, lý trí của cậu đang bắt đầu chao đảo. Cảm giác mềm mại, ấm áp từ bàn chân cô như một dòng điện nhỏ, chạy dọc sống lưng, đánh thức con thú đang ngủ yên trong người cậu.

Bàn chân của Minh An không dừng lại ở đó. Nó trượt cao hơn nữa, tìm đến đùi trong của cậu, rồi táo bạo hơn, mũi chân cô khẽ húc nhẹ vào phần đũng quần đang dần phồng lên của Long.

“Khụ…” Long ho khan một tiếng, suýt nữa thì sặc. Cậu vội vàng uống một ngụm trà để che giấu sự bối rối.

Minh An thấy vẻ mặt của cậu thì thích thú ra mặt. Cô rướn người qua bàn, thì thầm vào tai cậu, giọng nói vừa ma mị vừa đầy khiêu khích.

“Tướng quân… ‘vũ khí’ của anh lại muốn ra trận rồi kìa…”

Long nắm chặt lấy bàn tay đang đặt trên bàn của cô, nghiến răng. “Minh An, đừng có quậy nữa. Đang ở nơi công cộng đấy.”

“Thì sao?” cô nhún vai, bàn chân dưới gầm bàn lại càng cọ cọ mạnh hơn. “Em chỉ đang kiểm tra ‘sức chiến đấu’ của tướng quân thôi mà. Xem anh có sẵn sàng cho ‘trận chiến’ tối nay không.”

Từng lời cô nói như đổ thêm dầu vào lửa. Con cặc khổng lồ của Long giờ đã cương cứng hết cỡ, chọc thẳng vào lớp vải quần, tạo thành một cái lều lớn vô cùng rõ ràng. Cậu cảm thấy khổ sở vô cùng. Cậu vừa phải kiềm chế ham muốn đang bùng cháy, vừa phải giữ thể diện ở nơi đông người.

“Em đúng là yêu tinh mà,” cậu rít qua kẽ răng.

“Cảm ơn vì lời khen,” Minh An cười khúc khích, cuối cùng cũng chịu rút chân về. “Thôi, ăn nhanh rồi về. Em cũng muốn xem ‘vũ khí’ của anh lợi hại đến mức nào sau một ngày đắc thắng đây.”

Câu nói đó như một lời hứa hẹn, một mệnh lệnh không thể chối từ. Long vội vàng thanh toán bữa ăn. Cậu gần như là kéo lê Minh An ra khỏi nhà hàng, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải đưa con yêu tinh này về nhà và “trừng phạt” cô một cách thích đáng.

Vừa về đến cửa căn hộ 201, Long thậm chí không buồn bật đèn. Cậu đóng sầm cửa lại, đẩy mạnh Minh An vào cánh cửa, ép sát cô vào đó. Trong bóng tối lờ mờ, cậu tìm thấy môi cô và ngấu nghiến nó một cách vội vã, cuồng nhiệt. Nụ hôn của cậu không còn dịu dàng, nó mang theo tất cả sự dồn nén, sự trừng phạt và ham muốn điên cuồng.

“Ưm…” Minh An khẽ rên lên, nhưng cô không hề chống cự. Ngược lại, cô vòng tay qua cổ cậu, điên cuồng đáp lại, chiếc lưỡi tinh quái luồn vào khoang miệng cậu, quấn lấy lưỡi cậu, khiêu chiến.

Tay Long không hề yên phận. Một tay cậu giữ chặt gáy cô, tay kia luồn vào trong chiếc áo blazer, tìm đến áo sơ mi lụa. Cậu không có kiên nhẫn để cởi từng chiếc cúc. Một tiếng “roẹt” vang lên, hàng cúc áo bị giật đứt, bung ra, để lộ chiếc áo lót ren màu đen và cặp tuyết lê căng tròn đang phập phồng sau lớp vải mỏng.

“Anh…” Minh An thở dốc. “Áo mới của em…”

“Mai anh đền cho cái khác,” Long gầm gừ, vùi mặt vào khe ngực sâu hút của cô, hít hà mùi hương cơ thể quyện với mùi rượu sake. Cậu cắn nhẹ lên bờ vai trần của cô, tay kia đã lần xuống, bóp mạnh lấy một bên mông tròn lẳn của cô qua lớp quần tây.

“Hôm nay… em phải trả giá vì đã trêu chọc anh,” cậu thì thầm, giọng khàn đặc.

Minh An chỉ cười. Cô ngửa cổ ra sau, để cậu mặc sức hôn lên chiếc cổ trắng ngần của mình. “Em đang chờ đây… thưa tướng quân. Hãy cho em thấy… anh sẽ ‘thưởng’ cho Nữ hoàng của anh như thế nào sau chiến thắng này đi…”
Lời nói của cô chính là chất xúc tác cuối cùng. Long bế thốc cô lên. Minh An thuận thế dùng hai chân quắp chặt lấy hông cậu. Cậu không đi về phía phòng ngủ, mà đi thẳng ra phòng khách, nơi họ đã cùng nhau xây dựng nên bản kế hoạch định mệnh. Cậu ném cô xuống chiếc ghế sofa, nơi vẫn còn phảng phất mùi giấy mới và sự hưng phấn của công việc.

Đêm nay, sẽ là một đêm ăn mừng theo cách của riêng họ. Một bữa tiệc hoan lạc, nơi chỉ có nhà vua và nữ hoàng, cùng với đế chế mà họ vừa bắt đầu xây dựng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận