Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật vậy ạ!”

Hạnh Sách kích động không thôi: “Vậy mẹ ơi, chúng con có thể đi tìm con mèo kia không! Thật sự có hồ ly sao ạ!”

“Nói không chừng là có đấy, đi sớm về sớm.”

“Vâng ạ!” Hai đứa trẻ ném cặp sách xuống, cùng nhau ra ngoài.

Nguyên Tuấn Sách từ trên lầu đi xuống, trên người còn mặc chiếc tạp dề mà anh tự tay đan, cùng cô làm món bánh quy: “Còn muốn gặp con mèo kia sao?”

Hạnh Mính chỉ mỉm cười vui vẻ: “Cậu ấy có thể tới gặp mấy đứa nhỏ của em, em đã rất vui rồi, chờ khi nào cậu ấy nghĩ kỹ, sẽ tới thẳng thắn với em chuyện cậu ấy là mèo yêu thôi. Lộ Điệp là kiểu người mẫn cảm, anh còn nhớ rõ hồi cấp ba không, cậu ấy thường oán giận với em vì việc bọn em không ngồi cùng bàn.”

“Anh biết, lúc ấy anh là bạn cùng bàn với cô ta, cô ta còn nói với anh, người em thích, nhất định phải giống như cô ta.”

Hạnh Mính nhịn không được che miệng cười to: “Ha ha, Lộ Điệp thật đáng yêu.”

Hai tay Nguyên Tuấn Sách xoa xoa mặt cô, anh cong lưng, ghé mặt mình vào sát mặt cô, dùng đầu lưỡi liếm đi chút bột mì dính trên chóp mũi cô, tròng mắt như hắc diệu thạch, chăm chú thâm trầm nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt xinh đẹp dường như có thể hút hồn người khác.

“Không cần khen cô ta, Hạnh Mính chỉ được phép khen anh.”

Năm ấy, bọn họ chụp một tấm ảnh gia đình trong sân nhà, hai đứa nhỏ đứng trước người, Nguyên Tuấn Sách ôm eo Hạnh Mính, cô nghiêng đầu, khẽ tựa vào vai anh.

Trong ảnh chụp còn lộ ra một loạt mái hiên, ngẫu nhiên chụp được hai con vật trên nóc nhà. Bé mèo trắng lười biếng ghé vào một góc trên mái hiên, cái đuôi nhàn nhã vung qua vung lại, con hồ ly ngồi bên người mèo trắng, nhìn máy ảnh, híp mắt cười hề hề.

Rất nhiều rất nhiều năm sau ngày nọ, trên mặt cỏ xanh mướt trên đỉnh núi có một ngôi mộ, bia mộ được tạc bằng đá, dựng đứng cao lớn sừng sững. Gió thổi khiến đám cỏ xanh cao ngang eo dạt cả đi, khắp núi tựa như đang thì thầm rầm rì vui vẻ. Những đám mây trắng nghỉ chân bên ngọn núi lớn, được ánh mặt trời vàng óng mạ lên một vòng sáng, cảnh tượng đẹp như một bức hoạ.

Cả ngọn núi chỉ có mỗi tòa bia mộ này sừng sững không ngã, bên cạnh còn có một cây dương xỉ cao lớn làm bạn.

Lộ Điệp đi cùng Hồ Anh Tài đến nơi này, nhìn tên hai người được khắc trên tấm bia mộ, Lộ Điệp ngồi xổm, đặt xuống một bao que cay, quay đầu nhìn Hồ Anh Tài.

“Nói đi nói lại, em chỉ lo chuẩn bị đồ cho Hạnh Mính, lại quên mất nên mang gì cho Nguyên Tuấn Sách?”

“Vô nghĩa, Hạnh Mính ăn cái gì, thì cho cậu ta ăn cái đó.”

“Vậy xem ra lần sau đến em nên mang thêm một gói que cay.”

Lộ Điệp thành khẩn quỳ lạy, chắp tay bái lạy hai người bọn họ. Lộ Điệp không bao giờ ngờ tới, đến cuối cùng Nguyên Tuấn Sách lại đem tất cả chút yêu lực cuối cùng độ hết cho cô ấy, giúp cô ấy hóa thành hình người, để hai người bọn họ gặp nhau một lần trong khoảng thời gian cuối cùng của Hạnh Mính.

Hoặc phải nói chính xác hơn là, Nguyên Tuấn Sách là vì muốn chết nên mới làm như vậy. Sau khi mất hết yêu lực, đầu anh đầy tóc bạc, da người trên cơ thể trong nháy mắt suy nhược nhăn nheo như người già, cùng Hạnh Mính già đi.

Lộ Điệp với Hồ Anh Tài thắp hương xong, cùng nhau rời khỏi ngọn núi này. Hai người dắt tay nhau, chậm rãi bước đi trên thảm cỏ xanh, hoàng hôn phía sau chậm rãi buông xuống, ánh sáng cuối ngày chiếu lên người bọn họ, tầng sáng vàng cam ấm áp giống như một cảnh tượng thiên đường chốn nhân gian, mang theo vẻ đẹp dịu dàng vĩnh viễn không phai mờ.

Gió nhẹ thổi bên người khiến đồng cỏ xanh nhẹ nhàng lay động, cực kỳ giống như đang chào tạm biệt, lại mang theo hơi thở tươi mới chào đón tân sinh. Hai người vừa đi vừa nói chuyện, giọng nói dần dần đi xa.

“Hai đứa nhỏ kia, cuối tuần này sẽ trở về chứ nhỉ? Đã nửa tháng không gặp nhau rồi, phải cùng ăn một bữa cơm mới được.”

“Một người làm đạo sĩ trên núi, một đứa khác lại chạy khắp nơi bắt hồn phách, không biết còn có thể liên hệ được không.”

“Quả nhiên em trai tính tình trầm ổn, chị gái cứ y như một khuôn đúc ra với Hạnh Mính. Nếu như vậy, anh phái người tộc hồ ly của anh đi thông báo với Hạnh Sách, còn tộc mèo bọn em sẽ đi tìm Nguyên Mính.”

“Được ~ nhưng mà có phải chúng ta cũng nên suy xét một chút đến chuyện của hai ta không nhỉ? Sao lúc nào cũng phải bảo vệ hai đứa nhỏ nhà bọn họ vậy.”

“Hồ ly chết tiệt nhà anh ——”

“Được rồi, được rồi, mèo con, anh sai rồi. Đừng độc miệng, lần sau lại nói!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận