Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có chuyện gì thế?” Đám bộ khoái từ khắp nơi chạy tới, ông chủ chỉ đám người Tống Thanh Dương: “Bọn chúng ngang nhiên xông vào nhà ta, không nói một lời mà làm tiểu nhị nhà ta bị thương, chắc chắn là hung thủ giết người moi tim!”
Ông chủ vẫn tin tưởng tiểu nhị nhà mình nhưng không ngờ đám bổ khoái kia vừa nhìn thấy Tống Thanh Dương đã cúi người hành lễ: “Thuộc hạ bái kiến Tĩnh Quốc công, không biết Quốc công gia tới đây làm gì?”
“Nghiêm gia gặp nạn, ta thấy lo lắng nên phái thuộc hạ đi các nơi hỏi thăm tình hình. Vừa rồi nhận được tin tức Nghiêm phu nhân thường xuyên lui tới đây nên qua xem thử, không ngờ đúng lúc gặp Nghiêm phu nhân biến thành hồ ly, móng vuốt sắc bén định móc vào ngực tiểu ca này.”
“Nói hươu nói vượn, ta với tiểu nương tử đang thân mật, các ngươi đột nhiên lao vào nói tiểu nương tử là yêu nghiệt, nếu tiểu nương tử là yêu nghiệt thì nàng ấy đã giết ta lâu rồi, sao có thể đợi tới lúc này chứ?”
Tiểu nhị phản đối lời của Tống Thanh Dương, hắn ta không thèm quan tâm hắn là Quốc công gia hay không phải Quốc công gia, Nghiêm phu nhân hay không phải Nghiêm phu nhân, hắn ta chỉ biết họ phá hỏng chuyện tốt của hắn ta.
Ánh mắt mọi người lại tập trung vào đôi nam nữ khỏa thân, ai cũng không khỏi sửng sốt vì vẻ đẹp của hình xăm hồ ly.
Bọn họ cũng không tin lời Tống Thanh Dương, họ không cho rằng mỹ nhân yểu điệu, đáng yêu này lại là yêu quái khoét tim người đầy đáng sợ.
“Quốc công gia, có lẽ chuyện này có hiểu lầm, mời ngài đi cùng chúng tôi một chuyến.”
Tống Thanh Dương không đáp lại lời họ mà chỉ nhìn hình xăm hồ ly, nhìn hình hồ ly ở bụng nàng ta, hồ ly đã mọc ra tám cái đuôi, có lẽ trong trận đồ sát tối qua, nàng ta đã ăn không ít tim người để nâng cao công lực.
Tống Thanh Dương giơ nắm đấm, đấm một phát vào hình xăm hồ ly thế nhưng nó đã quyết định vờ vịt đến cùng, nó không tránh không né, cứ thế nhận công kích.
Hình xăm hồ ly đổ máu tươi, khuôn mặt trắng nõn bỗng chốc đỏ bừng một mảng, bấy giờ đám bộ khoái càng tin tưởng Tống Thanh Dương sinh sự vô cớ, họ vội che chở trước mặt nó: “Quốc công gia, ngài đừng làm khó chúng tiểu nhân.”
Yến Tuyền kéo Tống Thanh Dương ý bảo hắn đừng ra tay nữa, trước khi chưa có chứng cứ chứng minh nó là yêu quái, càng động thủ càng làm người ta đứng về phía nó.
Hai người bị đưa về Lục Phiến Môn, Tống Thanh Dương phối hợp ghi khẩu cung, Yến Tuyền là người sai vặt của Tống Thanh Dương cũng bị hỏi vài câu.
Ở đó Yến Tuyền gặp trát tượng, hắn ta đang ngồi trên ghế ngủ gà ngủ gật, Yến Tuyền làm như vô ý ngồi xuống cạnh hắn ta, dùng tay huých huých hắn ta: “Ngươi định để khi nào mới ra tay?”
Hắn ta mở mắt, nhìn thấy Yến Tuyền, trông bùn ướt trên mặt nàng, hắn ta cười ngả ngớn: “Ngươi to gan đấy nhỉ, trên mặt trát chút bùn xong là dám lẻn vào nha môn.”
“Ngươi còn nói nữa, rõ ràng ngươi biết ta không phải hung thủ, tại sao không nói với họ?”
Nếu không phải có Tống Thanh Dương thu hút chú ý của đám bộ khoái, sao nàng có thể vào đây được.
Yến Tuyền kể lại chuyện vừa xảy ra cho trát tượng nghe rồi hỏi: “Làm thế nào mới có thể để nó hiện nguyên hình?”
“Hồ ly gian xảo lắm, muốn bắt nó rất khó, có điều bây giờ nó dính máu tanh, thức tỉnh thú tính, sẽ trở nên càng ngày càng khát máu, không ngừng muốn ăn tim người, chỉ cần cẩn thận, nhất định sẽ bắt được nhược điểm của nó.”
Vậy à… Nên lấy máu ở đâu đây? Hay là ban ngày trực tiếp ra ngoài mua, nửa đêm nửa hôm còn có thể đi đâu tìm đây?
Yến Tuyền lượn lờ vào bếp, trong bếp có nuôi mấy con gà nhưng không thể trực tiếp chém chết đâu nhỉ?
Nếu như Hoa Thái Tuế ở đây thì tốt rồi, có thể để nó đi bắt mấy con chuột, chỉ tiếc là lúc đến Lục Phiến Môn nó đi mất rồi.
Nghĩ tới nghĩ lui mà không có cách gì tốt, Yến Tuyền chỉ đành từ bỏ, cầm gương Thiên Lý nhìn chỗ này rồi lại ngó chỗ kia, đợi Tống Thanh Dương bị thẩm vấn xong.
Đột nhiên Yến Tuyền nhìn thấy trát tượng đi tới một gian phòng ngoài phòng thẩm vấn, lén lén lút lút nhét thứ gì đó vào khe cửa sổ sau đó có tật giật mình nhanh chóng rời đi.
Trát tượng đang làm gì thế? Yến Tuyền nghi ngờ, đang muốn qua đó xem một chút, đột nhiên trong phòng thẩm vấn vang lên tiếng gào rú, sau đó là âm thanh sợ hãi, chạy trối chết.
Bộ khoái thẩm vấn từ trong chạy ra nhưng còn chưa đợi hắn ta ra đến ngưỡng cửa, nửa đầu đã bị quái vật nửa người nửa thú đánh nát.
Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ, lần lượt rút kiếm ra.
Quái vật ra ngoài, mặc dù đã hóa thú nhưng vẫn nhìn ra được nó là Thi Tú Linh, mấy người to gan ỷ vào mình giỏi võ, vung đao tiến lên, đánh thẳng vào người yêu vật nhưng không hề có chút phản ứng nào. Còn chưa đợi họ phản ứng lại, ngực đã bị móng vuốt sắc bén của yêu vật xuyên qua, trái tim còn đang đập bị yêu vật móc ra, há miệng nuốt xuống bụng.
“Đã bảo là yêu vật móc tim rồi mà các ngươi còn không tin.” Trát tượng chen vào giữa đám người, dáng vẻ giàu kinh nghiệm kia cực kỳ khiến người ta tin tưởng.
“Tiên sinh có bản lĩnh, là chúng ta có mắt không tròng, ngài mau ra tay thu phục nó đi!” Đặng lớn nhân đứng đầu vội nói.
“Dễ nói thôi, hai trăm lạng, ta giải quyết thay các ngươi.”
“Thế thì nhiều quá!”
“Ngài đừng chê đắt, yêu vật này khắp Kinh thành chỉ có ta mới giải quyết được, ngài cũng không muốn làm to chuyện, khó giữ mũ cánh chuồn phải không.”
Vừa dứt lời, trát tượng vội móc tờ giấy trong ngực ra để Đặng lớn nhân ấn dấu tay lên.
Chuẩn bị đầy đủ như thế, có thể thấy trát tượng đã tính toán chu toàn từ trước.
Yến Tuyền ở bên cạnh nhìn, nàng thực sự không ngờ trát tượng vì tiền mà không từ thủ đoạn đến thế.
Được Đặng lớn nhân ký tên đóng dấu xong, trát tượng lấy bùa chú đã chuẩn bị từ trước ra dán lên người hình xăm hồ ly.
Bùa chú vừa tiếp xúc với cơ thể hình xăm hồ ly, hình xăm hồ ly đã bị cố định tại chỗ, trát tượng không nhanh không chậm nới lỏng y phục của nàng ta, lấy ngân châm bình thường dùng lúc xăm mình ra, định đâm vào hình hồ ly trên bụng nó.
Nhưng hắn ta còn chưa đâm vào, hình xăm hồ ly đã đâm thủng lồng ngực hắn ta bằng móng vuốt sắc bén trước.
“Sao ngươi lại…” Trát tượng còn chưa nói xong, miệng đã phun ra búng máu tươi rồi đi đời nhà ma.
Trát tượng đã chết, lòng tin mọi người vừa xây dựng nháy mắt biến mất, họ nhao nhao chạy trốn, Yến Tuyền được Tống Thanh Dương vác lên, nhanh chóng rời khỏi đó.
Đợi đi qua con phố, Tống Thanh Dương buông Yến Tuyền ra: “Muội về trước đi, ta đi đối phó nó.”
Nói xong, chưa đợi Yến Tuyền đồng ý, Tống Thanh Dương đã xoay người về Lục Phiến Môn.
Yến Tuyền đứng trong mưa, cả người bị nước mưa hắt ướt đẫm, nước mưa mang hết hơi ấm của cơ thể đi, nàng thấy hơi lạnh.
Yến Tuyền không ngừng hồi tưởng lại hành động của trát tượng, đột nhiên hiểu ra gì đó, nàng vắt chân lên chạy về.
Nàng không thể đi nhanh hơn Tống Thanh Dương, đợi khi đến nơi, lưng Tống Thanh Dương đã bị hình xăm hồ ly cào một nhát, máu tươi hòa cùng nước mưa chảy xuống, trên người hình xăm hồ ly lại chẳng có vết thương nào.
“Biểu ca, nhược điểm của nó là đôi mắt trên hình hồ ly.”
An Nhiêu từng nói người giấy cần chấm mắt vẽ hồn mới dùng được, có lẽ hình xăm cũng như thế, chấm mắt vẽ hồn, chỉ cần hủy đi đôi mắt là có thể tiêu diệt được nó.
Cũng không biết có phải Yến Tuyền nói trúng hay là do giọng của nàng thu hút sự chú ý của nó, hình xăm hồ ly lập tức tấn công Yến Tuyền.
Tống Thanh Dương nhanh chóng tiến đến ngăn cản: “Mau rời khỏi đây!”
Yến Tuyền đồng ý, nhanh chóng chạy về sau, tìm một chỗ phía xa xa, nàng dùng gương Thiên Lý tiếp tục quan sát trận chiến bên hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận