Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không sao, tôi làm bởi vì tôi quý em và con.”

“Được, tôi nhận anh. Nhưng sau này anh chỉ được làm những gì tôi cho phép, không được nói chuyện ái muội với tôi.”

Phó Nhược Hằng mỉm cười, cô chấp nhận anh là được rồi. Anh cầu còn không được. Chỉ cần ở bên cạnh cô và con cho dù bắt anh làm trâu làm ngựa anh cũng cam lòng.

Tiểu An nghe mẹ đồng ý nhận anh thì trong lòng vô cùng vui mừng, vỗ tay hoan hô không ngừng. Đột nhiên điện thoại của Phó Nhược Hằng đột nhiên reo lên.

Anh đi ra ngoài ban công nghe điện thoại để không bị lộ.

“Ba ơi, đêm nay ba có về không?”

Giọng nói của Tiểu Nhiên lanh lảnh len qua điện thoại. Phó Nhược Hằng nhìn ra ngoài bầu trời đêm, không ngờ thời gian lại trôi nhanh như vậy. Chỉ mới ở bên cô một lúc đã đến khuya rồi.

Anh biết cô sẽ không giữ anh lại. Anh không đủ lý do để cô giữ một người xa lạ như anh lại. Anh bây giờ chỉ có thể dùng thân phận bảo mẫu để tiếp cận cô mà thôi.

Nếu như là trước đây, khi nghe Tiểu Nhiên nói như vậy, anh nhất định sẽ bảo con bé đi ngủ đi, đừng đợi anh nữa. Bởi vì mỗi lần cô bé nói câu đó anh lại nhớ đến Lâm Tư Hạ, bởi vì lúc đó anh cho rằng cô bé thực sự là con của Lâm Tư Hạ. Người phụ nữ độc ác đã nhẫn tâm chia cắt anh và Trình Ý.

Nhưng hôm nay cuối cùng anh cũng đã biết được sự thật rồi. Hèn gì lúc trước anh đi xét nghiệm ở mọi nơi, ngay cả bệnh viện quốc tế, kết quả vẫn luôn chỉ có một Tiểu Nhiên là con gái ruột của anh, nhưng anh không muốn chấp nhận một chút nào, anh không tin anh lại có con với Lâm Tư Hạ.

Anh không muốn có con với người phụ nữ ghê tởm đó. Cho nên anh ngoài mặt thì yêu thương bé, phát bệnh lên thì lại trốn trong phòng dùng lời lẽ để cay nghiệt với bé.

Nhưng hôm nay anh mới biết, con bé không phải là con của Lâm Tư Hạ. Con bé cũng giống như Tiểu An, đều là con của anh và cô.

Nếu như cô biết được sự thật này, liệu cô có thể tha thứ cho anh không?

“Đợi một chút. Ba sẽ về với con.”

Phó Nhược Hằng đi vào bên trong, nhìn thấy Trình Ý đã ngủ quên trên sô pha lần nữa, trong tay ôm theo cả Tiểu An.

Dường như cô rất thích ngủ nhỉ?

Nhưng như vậy cũng tốt. Anh có thể yên lặng ngắm nhìn cô mà không sợ bị cô phát hiện. Phó Nhược Hằng ngồi bên cạnh, yên lặng ngắm nhìn cô.

Cũng đã hai năm kể từ lúc anh nghĩ rằng cô đã chết. Cô chỉ ốm đi chứ cũng không có khác. Nhưng dù có khác thế nào thì anh cũng có thể nhận ra cô từ xa bởi vì khuôn mặt của cô đã khảm sâu vào trong tâm trí của anh.

Dù cho anh có quên cả thế giới cũng sẽ không bao giờ quên đi cô.

Có hàng vạn lần anh đi tìm cô giữa biển người mênh mông nhưng dù cho có tìm như thế nào cũng không thể tìm thấy ai giống như cô. Lúc đó anh chỉ biết đau khổ, anh gục ngã giữa biển người mênh mông.

Cô tàn nhẫn thật đấy, bỏ anh đi cả mấy năm, một chút tim tức về nah cũng không muốn nghe, chẳng trách lại chẳng biết chuyện anh không kết hôn với Lâm Tư Hạ. Không biết anh đã vì cô đến phát điên lên.

Nhưng hôm nay anh đã gặp lại được cô, chạm vào cô, đối với anh đó là một niềm hạnh phúc không thể tả. Cho dù bây giờ có bắt anh phải trả giá như thế nào để được ở bên cạnh cô, anh cũng cam lòng.

Sau đó bế cô đặt vào trong phòng ngủ, kéo chăn đắp lên cho cô. Phó Nhược Hằng cúi xuống, hôn lên trán cô, trong nụ hôn đó là đong đầy cả tình cảm của anh.

“Ngày tháng của chúng ta sau này vẫn còn rất dài.”

Sau đó Phó Nhược Hằng liền rời khỏi chung cư của anh trở về nhà. Khi anh trở về nhà, Tiểu Nhiên cũng đã ngủ say, nhìn bé nằm ngủ ngon lành trên giường anh lại nhớ đến hình ảnh của Trình Ý. Quả thật cô rất khéo sinh, sinh cho anh hai cô con gái lại giống cô hết cả hai mà không giống anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận