Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một khi sự nghi ngờ đã bén rễ, đức tin sẽ như con đập bị phá vỡ, và những câu hỏi như cơn lũ kéo đến cũng đủ để nghiền nát một người.
Tần Lộ Lộ cũng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan tương tự như vậy.
Bây giờ cô thấy hối hận vì đã đồng ý đến đây chơi cùng Triệu Thanh Yến.
Cô muốn về nhà ngay lập tức, muốn rời khỏi đây nhanh nhất có thể.
Nói là làm, Tần Lộ Lộ lùi lại hai bước, sau đó quay người chạy về phía cửa.
Nhưng Triệu Thanh Yến là ai?
Ông hiểu những suy nghĩ nhỏ nhặt của Tần Lộ Lộ như lòng bàn tay, thậm chí còn đoán trước được hành động của cô.
Suy cho cùng, đây là cảnh săn bắt mà đàn ông giỏi nhất, từ xưa đến nay đã như vậy.
Cô chạy thì ông sẽ đuổi the0, điều này là do bản năng điều khiển.
Triệu Thanh Yến tiến lên một bước, hai bước rồi ba bước đã đuổi kịp đôi ͼhân ngắn ngủn của cô. Tần Lộ Lộ vùng vẫy the0 phản xạ, cánh tay dài của ông móc qua vai cô, động tác khống chế hai tay cô rấtdứt khoát, sau đó kéo cô bé sang một bên.
Bất kể có nhập ngũ hay không, gia đình họ Triệu đều đã được huấn luyện quân sự và Triệu Thanh Yến cũng không ngoại lệ.
Hơn nữa, sự chênh lệch thể lực giữa nam và nữ quá lớn, vì vậy Triệu Thanh Yến dễ dàng ấn mặt cô vào tường.
Ông đè ngực mình vào lưng cô, một tay giữ cổ tay còn tay kia bẻ mặt cô quay lại… rồi thở dài.
Thế mà con bé đã rơi nước mắt.
Triệu Thanh Yến vừa tức vừa buồn cười, càng muốn trêu chọc cô nhiều hơn.
Cô không tin tưởng ông như vậy? Đã vậy còn đề phòng ông? Nghĩ rằng ông sẽ làm tổn thươռg cô?
Nghĩ rằng ông sẽ để đám đàn ông bẩn thỉu đó chạm vào cô sao?
Quen biết lâu như vậy, sao ông lại có thể đối xử tệ với cô được? Thậm chí lúc phá trinh cô ông còn rấtcẩn thận vì sợ làm tổn thươռg đến cô.
Khi ở nhà họ Triệu, có lúc nào ông không bảo vệ và yêu thươռg cô như con gái ruột của mình chứ?
Ông coi cô như báu vật của mình, đối xử còn tốt hơn cả Tiểu Hiên, nhưng cuối cùng con bé này lại không nhìn ra được dù chỉ là một chút, đã vậy còn cảm thấy ông là người xấu?
Sợ ông đến mức phải bật khóc? Khóc thành bộ dạng như thế này?
Hơi vô tâm rồi đó.
Triệu Thanh Yến không thể không giận, ông hạ giọng, ghé sát vào tai cô cố ý hỏi “Chạy cái gì, hửm? Con cho rằng mình có thể chạy trốn được sao?”
Khi ông nói đến đây, sắc mặt cô bé càng tái nhợt, chỉ có thể khóc lóc thảm thiết, lắc đầu cầu xin “Thả con ra, con không muốn chơi nữa… con muốn về nhà, hu hu hụ”
Triệu Thanh Yến phải áy náy thừa nhận rằng, ánh mắt rưng rưng cầu xin của Lộ Lộ đã khơi dậy ham muốn của ông.
Có lẽ đàn ông ít nhiều sẽ có khuynh hướng thí¢h ngược từ tɾong xương tủy.
Triệu Thanh Yến không buông thả bản thân nhiều như chú ba, đơn giản vì ông đã chịu ảnh hưởng bởi nền văn minh, ông hiểu được đúng sai, thị phi và có thể kiểm soát được bản thân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận