Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 155
Từ Hành Anh không biết lúc này mình đang cảm thấy thế nào, trái tim như đang đau đớn, máu dồn đến tứ chi, lại dường như chẳng cảm nhận được gì cả, không cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch hay bông tuyết đang tung bay xung quanh, chỉ có thể nhìn thấy một người đàn ông đứng cạnh người tuyết lớn và cầm một chiếc xô sắt nhỏ.
Anh lại cất lời.
“Tuế Tuế, em xuống xem người tuyết tôi làm cho em này, nhớ mang the0 khăn quàng cổ nhé.”
Từ Hành Anh vẫn ngơ ngác nhìn anh và người tuyết, có chút hốt hoảng. Thành phố nơi cô ở trước đây chưa từng rơi tuyết, mặc dù sau khi đến đây, hàng năm đều có tuyết rơi, nhưng cô chưa bao giờ có hứng thú để đắp người tuyết, việc kiếm sống đã tiêu tốn hết thời gian và tâm trí của cô rồi.
Đôi lúc nhìn thấy cặp vợ chồng nào đó cùng nhau đắp người tuyết ở ven đường, cô cũng tưởng tượng rằng sẽ có người yêu cô và tự tay đắp người tuyết cho cô. Nhưng cô chưa bao giờ hy vọng, mà nay…
Từ Hành Anh vươn ngónbông tuyết bông tuyết trên lan can thành hình, nhăn mũi, sau đó nhìn anh chằm chằm “Vâng, chú nhỏ ”
Cô hối hả đi xuống tầng dưới, mở cửa sân sau, đi về phía Từ Du Trật và người tuyết trông có hơi bị méo.
“Chú nhỏ, người tuyết này sao lại hơi bị vẹo nhỉ?” Từ Hành Anh ngồi xổm trước mặt người cà rốt, quay đầu lại nhìn Từ Du Trật đứng ở phía sau mình, tɾong mắt có ánh sáng.
Từ Du Trật mất tự nhiên mà sờ mũi, vừa rồi anh không cẩn thận nên đắp phía bên trái của người tuyết hơi thấp.
“Tuyết vẫn còn nhiều, chúng ta có thể đắp thêm mấy cái nữa.”
Từ Hành Anh cười khúc khích, cô không chọc quê anh nữa mà gật đầu thật ma͙nh.
Từ Du Trật nhìn Từ Hành Anh đang bắt đầu đắp người tuyết, suy nghĩ vài giây “Tuế Tuế, mấy ngày nữa Lý Lạc sẽ có triển lãm mỹ thuật, em có muốn đi xem không?”
Từ Hành Anh đắp xong thân cho người tuyết, ngước mắt lên “Mấy ngày trước chị Lý Lạc đã nói với cháu rồi, cháu đã đồng ý với chị ấy là sẽ đi.”
Từ Du Trật đưa đầu người tuyết tɾong tay cho cô “Chỉ cần em biết là được, đi hay không thì tùy em.”
“Hóa ra chị Lý Lạc là họa sĩ?”
“Đúng vậy, bà ngoại cô ấy là một họa sĩ nổi tiếng ở Giang Nam.”
Từ Hành Anh cắm vài cành cây lên người tuyết “Cháu chưa từng nghe chị ấy nói đến chuyện này, vậy chị ấy vẽ tranh về phươռg diện nào thế?”
Từ Du Trật nắm những ngón tay đỏ hồng vì lạnh của cô nhét vào tɾong áo của anh “Tôi không ¢hắc lắm, nhưng hình như thứ cô ấy vẽ nhiều nhất là chó.”
“Chó á?” Từ Hành Anh kinh ngạc, lòng bàn tay lạnh lẽo của cô dán vào bụng dưới của anh, cô nghịch ngợm nhéo cơ bắp của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận