Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điện thoại áp bên tai, giọng nói của người quản lý truyền đến đầy dè dặt: “Tổng giám đốc Lệ, Diêu tiên sinh và Tống tiểu thư… đã đặt một phòng hai giường đơn, và đã vào ở rồi ạ.”

Lệ Quân Sâm im lặng vài giây, đầu ngón tay vân vê vành ly, củi trong lò sưởi nổ lách tách một tiếng, ánh lửa rung rinh trong đáy mắt anh.

Giọng anh không chút thăng trầm, nhưng lại toát ra vẻ lạnh thấu xương: “Biết rồi.”

Cúp máy, anh đặt ly rượu xuống bàn trà, đứng dậy bước tới trước cửa kính.

Bên ngoài tuyết rơi càng lúc càng lớn, bông tuyết xoay tròn trong gió, đường nét của dãy núi xa xa trở nên mơ hồ.

Anh nhìn chằm chằm về hướng căn phòng Tống Tư Ngâm đang ở, vẻ âm trầm trong mắt càng lúc càng đậm, các đốt ngón tay vì dùng lực mà trắng bệch.

Ngay lúc này, anh nhìn thấy ở cuối hành lang có một bóng dáng quen thuộc đang loạng choạng đi tới. Tống Tư Ngâm mặc bộ đồ ngủ màu trắng, tóc xõa trên vai, mắt nhắm nghiền, bước chân lơ lửng, rõ ràng là đang mộng du.

Tim Lệ Quân Sâm thắt lại, gần như ngay lập tức lao ra mở cửa. Gió lạnh ùa vào, anh cũng chẳng buồn để tâm, sải bước đi tới, thận trọng đỡ lấy cánh tay cô.

Tống Tư Ngâm không tỉnh, đầu nhẹ nhàng tựa lên vai anh, hơi thở nóng ấm phả vào hõm cổ anh.

“Tư Ngâm?” Lệ Quân Sâm khẽ gọi cô, giọng nói cực kỳ dịu dàng vì sợ làm cô giật mình tỉnh giấc.

Tống Tư Ngâm không phản ứng, chỉ rúc vào lòng anh thêm một chút như thể sợ lạnh. Lệ Quân Sâm thở dài, cúi người bế ngang cô lên, cơ thể cô rất nhẹ, dựa vào lòng anh như một chú mèo nhỏ ngoan ngoãn.

Anh nhanh chóng bước vào phòng, đóng cửa ngăn gió lạnh, bế cô tới cạnh giường. Vừa định đặt cô xuống giường, Tống Tư Ngâm đột nhiên vươn tay vòng qua cổ anh, lực tay rất chặt như sợ anh đi mất.

Cô vẫn chưa tỉnh, chỉ theo bản năng cọ vào người anh, gò má dán vào áo len của anh, nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Lạnh…”

Cơ thể Lệ Quân Sâm lập tức cứng đờ, đầu ngón tay cô lướt qua gáy anh, mang theo chút hơi lạnh nhưng lại khiến tim anh run rẩy như bị đốt cháy.

Anh đặt cô xuống giường, vừa định đứng thẳng người lên, Tống Tư Ngâm lại quấn lấy, chân gác lên eo anh, cả người rúc vào lòng anh như con vật nhỏ tìm nguồn nhiệt, còn cọ cọ vào ngực anh.

Lần này, Lệ Quân Sâm hoàn toàn không thể cử động nổi nữa.

Hơi thở của cô phả lên ngực anh, mái tóc mềm mại cọ vào cằm anh, nhiệt độ cơ thể truyền qua lớp đồ ngủ mỏng manh, thiêu đốt khiến bụng dưới anh bốc hỏa. Anh cúi đầu nhìn người đang ngủ say trong lòng, đôi môi hé mở, mang theo sắc hồng nhạt, trông mềm mại vô cùng.

Ánh mắt Lệ Quân Sâm càng lúc càng tối lại, yết hầu lăn lộn một cái, giọng nói khàn đặc đến mức đáng sợ, mang theo tiếng thở dốc đè nén: “Đây là do em… tự mình chủ động dân tới cửa đấy.”

Anh cúi người, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào gò má cô, sau đó cúi đầu, hôn lên môi cô.

Môi cô rất mềm, mang theo vị ngọt của lớp son dưỡng vừa bôi, nụ hôn của Lệ Quân Sâm ban đầu rất nhẹ, sau đó dần dần mất kiểm soát, đầu lưỡi cạy mở cánh môi cô, làm nụ hôn này thêm sâu.

Người trong lòng dường như bị quấy rầy, khẽ hừ hừ một tiếng nhưng không tỉnh lại, ngược lại còn rúc vào lòng anh chặt hơn.

Củi trong lò sưởi vẫn đang cháy, ánh sáng ấm áp chiếu lên thân hình hai người, tuyết ngoài cửa sổ vẫn cứ rơi, bao trùm cả thế giới vào một màu trắng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở trong phòng ngày một nặng nề hơn.

Cách một lớp đồ ngủ mỏng manh, Lệ Quân Sâm có thể cảm nhận rõ ràng từng đường cong trên cơ thể cô, mềm mại đến mức không tưởng nổi.

Đặc biệt là đôi chân đang gác trên hông anh, vùng da non mịn màng bên trong đùi vô tình cọ xát vào dục vọng đang ngủ say của anh.

Ban đầu chỉ là những va chạm nhẹ nhàng, vô thức. Cơ thể Lệ Quân Sâm khựng lại, định nhẹ nhàng dời chân cô ra. Nhưng cô dường như đang bày tỏ sự không hài lòng trong cơn mơ, khẽ hừ hừ rồi lại dán sát vào hơn.

Vùng đùi trong mềm mại ấy thậm chí còn mang theo một nhịp điệu nào đó, cọ vài cái lên nơi nhạy cảm đang dần thức tỉnh của anh.

Giống như một đốm lửa rơi xuống thảo nguyên khô cằn.

Hơi thở của Lệ Quân Sâm lập tức nặng nề hơn vài phần. Con mãnh thú đang ngủ say, dưới sự khiêu khích vô tri, thuần khiết mà chết người của cô, nhanh chóng bành trướng, sừng sững, cứng rắn như sắt, nóng rực như than hồng.

Dù cách hai lớp vải, anh vẫn cảm nhận được kích thước và nhiệt độ kinh người ấy đang áp chặt vào gốc đùi non mềm của cô.

Tống Tư Ngâm dường như cũng cảm nhận được nguồn nhiệt và sự thô cứng bất thường này, cô khẽ nhíu mày trong giấc ngủ. Không những không tránh xa, cô còn như cảm thấy chiếc “gối ôm” này chưa đủ thoải mái mà vặn vẹo thắt lưng, điều chỉnh tư thế.

Cửa huyệt thầm kín và mềm mại nhất, cách lớp váy lụa mỏng và nội y, cứ thế chuẩn xác và mập mờ áp lên đỉnh quy đầu cao ngạo của anh, thậm chí còn vô thức ma sát nhẹ nhàng lên xuống.

“Ư…”

Một tiếng rên rỉ kìm nén thoát ra từ cổ họng Lệ Quân Sâm, trên trán lập tức rịn ra những hạt mồ hôi li ti. Mọi lý trí và sự tự chủ đều sụp đổ hoàn toàn trước sự cám dỗ vô tâm này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận