Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Câu trả lời này vẫn không thuyết phục được Bàng Kinh Phú.

“Em bắt đầu từ khi nào?”

“Lúc lên đại học, là thời điểm mẹ em mới qua đời.”

“Cho nên bọn họ tìm em, đề nghị em gia nhập với bọn họ, xúi giục em lẻn vào đoàn đội nằm vùng bên cạnh tôi và sắp xếp ở trường của em à.”

Bàng Kinh Phú vuốt ve đuôi mắt của cô, vết chai mỏng trên ngón tay cái của anh cọ vào gò má cô.

Điền Yên không nhịn được nháy mắt, đồng thời trong lòng lại có chút thấp thỏm.

Bàng Kinh Phú đã điều tra hoàn toàn đoàn đội sau lưng cô. Điều khiến cô lo lắng chính là một người nằm vùng khác ẩn núp bên cạnh Bàng Kinh Phú liệu có gặp nguy hiểm hay không.

“Đúng vậy, Bàng tiên sinh, em không nói dối anh. Lúc đó em tràn đầy nhiệt huyết và muốn trả thù, em cho là nằm vùng sẽ giống như trong phim điện ảnh vậy, có thể giữ tình báo sau đó tùy ý chi phối tất cả mọi người, nhưng sự thật không phải là như vậy.”

“Ba em chẳng qua là thay lòng mà thôi, không ai sai cả, em cũng không thể xử lý tất cả mọi người. Mẹ em tự thiêu là do em không ở bên bầu bạn với bà ấy, lúc đó em chỉ biết oán trách, động một chút là khóc, em chỉ biết nói tại sao mẹ không chịu đổi người đàn ông khác, tại sao phải sinh em ra, tại sao…”

Điền Yên còn chưa dứt lời, Bàng Kinh Phú đã chặn miệng cô.

Gió từ bờ biển thổi vào rất lạnh, lạnh lẽo mà sắc bén đập lên lưng Điền Yên, không chút lưu tình cắt da thịt cô, xuyên thấu đến tận xương tủy.

Những giọt nước mắt ấm áp rơi vào mu bàn tay của anh, hốc mắt liên tục đổi từ nóng rồi sang lạnh, bị gió đóng băng. Đôi mắt vô cùng đỏ, con ngươi ngấn nước có sự hối hận chồng chất và tiếc nuối khôn nguôi.

Điền Yên không thể liên lạc với Chúc Nhược Vân, nhưng cô lại có thể liên lạc với mẹ của cô ta.

Bà ta nói Chúc Nhược Vân ra ngoài làm việc, đổi số điện thoại mới. Trong giọng nói có thể nghe ra sự vui mừng của bà ta, nói con gái mình tìm được một công việc tốt, mỗi tháng cho bà ta mười ngàn để chi tiêu.

Điền Yên hỏi số điện thoại của Chúc Nhược Vân, giọng người phụ nữ có chút không kiên nhẫn, nói mình bận sau đó cúp điện máy.

Trực giác của Điền Yên cảm thấy có gì đó không ổn.

Cái này rất giống như tác phong của Phạm Tự Khanh, bởi vì anh ta đã từng nói anh ta sợ nhất là phiền toái, dùng cách này để bịt miệng mẹ của Chúc Nhược Vân mới không tạo ra uy hiếp dư thừa với anh ta.

Cô xin Bàng Kinh Phú hỗ trợ tìm Chúc Nhược Vân.

Có lẽ nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe vì khóc của cô quá đáng thương, Bàng Kinh Phú không suy nghĩ nhiều đã đồng ý.

Bọn họ ở lại cảng Nghênh Lê đến buổi sáng ngày thứ hai, cho đến khi hai chiếc tàu biển do Trình Anh Ngôn cung cấp đến nơi, người Bát Kỳ Môn bận rộn triển khai hệ thống phòng thủ cướp biển trên hai chiếc tàu.

Mặc dù Bàng kinh Phú không nói cho Điền Yên kế hoạch tỉ mỉ, nhưng từ hành động của người Bát Kỳ Môn và Tứ Phương Trai, Điền Yên có thể đoán ra đại khái.

Bàng Kinh Phú phải ra nước ngoài để tránh đầu sóng ngọn gió.

Lần này tất cả các môn phái trong nước của anh đều trải qua một lần bị cướp, còn lại chỉ có hai. Cũng khó trách anh sẽ tập trung hết tất cả hàng hóa lên tàu để chuẩn bị vận chuyển sang nước ngoài, sợ là trong thời gian ngắn anh sẽ không trở về nước nữa.

Đến mức Phạm Tự Khanh và Trình Anh Ngôn đều nói, chỉ sợ là Bàng Kinh Phú chỉ để lại hai bia đỡ đạn.

Sáng sớm ban mai, boong tàu du lịch đặc biệt yên tĩnh và lạnh lẽo. Tiếng sóng vỗ vào mạn tàu càng trở nên hiu quạnh. Một vầng mặt trời đỏ rực nhô lên từ cuối biển, tia sáng đầu tiên chiếu vào vùng nước bao la này.

Trong mắt Điền Yên phản chiếu những tia sáng lấp lánh, phản chiếu muôn vàn vầng sáng, như thể có vô số viên kim cương nhỏ đang tỏa sáng.

Đây là lần đầu tiên cô thấy mọc trời mọc trên biển rõ như vậy, yên tĩnh lại bình yên.

“Điền tiểu thư.”

Là giọng của Phó Hách Thanh.

Điền Yên quay đầu lại, cô kéo lấy cổ áo để chắn gió. Cô mặc áo bông màu đen của Bàng Kinh Phú, chiếc áo rộng thùng thình dài đến mắt cá chân, cả người như bị quấn thành một hình chữ nhật vuông vắn.

Mấy sợi tóc trên trán Phó Hách Thanh bị thổi ngược ra sau, vóc dáng anh ta rất cao, mặc áo khoác da ngắn, khiến người vốn cao gầy lại càng gầy hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận