Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Con hồ ly trên bụng không lớn nhưng rất khó để nhìn rõ nó trong bóng tối, vậy nên muốn nhắm trúng mắt hồ ly sẽ hơi khó khăn.
Tuy nhiên nếu đã biết nhược điểm của nó ở đâu, chỉ cần liên tục tấn công vào bụng dưới của nó, nhất định sẽ chém đến mắt hồ ly.
Một nhát, hai nhát, ba nhát… Tống Thanh Dương không biết đã chém bao nhiêu lần, cuối cùng hình xăm hồ ly đã phai mờ cùng tiếng thét thê lương.
Yến Tuyền cất gương Thiên Lý rồi chạy tới, ôm lấy Tống Thanh Dương đã kiệt sức: “Biểu ca, huynh không sao chứ?”
“Không sao, vết thương nhỏ thôi.”
Tống Thanh Dương khiêng thân xác của Thi Tú Linh vào nhà, chỉ trong chốc lát, Thi tiểu thư xinh đẹp như hoa không gì sánh bằng của trước kia đã biến thành một phụ nhân trung niên da dẻ nhăn nheo với vết sẹo trên mặt.
“Thôi xong, giờ nàng ta xấu xí rồi, liệu Thi Tú Linh còn muốn trở về thân xác này nữa không?”
Yến Tuyền dứt lời, nàng cũng không rảnh quan tâm những thứ đó, băng bó vết thương cho Tống Thanh Dương quan trọng hơn.
Tiếng đánh nhau đã ngừng, đám bộ khoái lần lượt quay về, bọn họ lấy kim sang dược cho Tống Thanh Dương, giúp Yến Tuyền băng bó vết thương cho hắn.
“Có yêu đạo hạ chú trên người Nghiêm phu nhân nên nàng ta mới biến thành như vậy.” Yến Tuyền nói với bọn họ lai lịch của yêu quái, kể lại chuyện ngày đó ở Nghiêm phủ với trát tượng ra sao, rửa sạch hiềm nghi tội phạm truy nã của mình.
“Vậy yêu đạo ở đâu?” Đặng lớn nhân cũng đã về, hắn ta hỏi Yến Tuyền.
“Chuyện này nói ra rất dài dòng, bọn ta đã nghĩ cách truyền tin cho yêu đạo, người bên đó sẽ đến Kinh thành nhanh thôi. Việc này tạm thời cần giữ bí mật, các ngươi đừng truyền ra ngoài.”
Đặng lớn nhân đỡ trán, khổ não đáp: “Vụ án này dính líu nhiều người, bách tính trong thành ai cũng hoảng sợ, hôm nay lại có nhiều bộ khoái mất mạng, nhất định phải cho dân chúng một lời giải thích thỏa đáng.”
“Có thể áp chế được chừng nào thì hay chừng ấy, có lẽ bên yêu đạo sẽ không trì hoãn lâu đâu.”
Lúc sắp rời đi, Yến Tuyền vơ vét pháp khí trên người trát tượng, có mấy cây ngân châm dùng để xăm và một xấp bùa chú.
Sau đó họ đi đến phòng thẩm vấn một chuyến, tìm được thứ mà trát tượng nhét ở khe cửa sổ, đó là một thỏi hương nho nhỏ, mùi thơm không quá nồng nhưng cũng rất độc đáo, Yến Tuyền chưa ngửi thấy mùi này bao giờ.
Lấy được những thứ này, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương lập tức quay về, hai người không đi thẳng về nhà mà đến y quán trước, tìm lớn phu có tay nghề tốt khám vết thương rồi băng bó lại lần nữa.
Đến khi nghe lớn phu nói miệng vết thương không sâu, chừng hai ba ngày là đã kết vảy thì Yến Tuyền mới xem như yên tâm, có điều nàng không ngờ Tống Thanh Dương không hề hấn gì, mà chính nàng lại đổ bệnh vì dầm mưa.
Thi Tú Linh đã nghe nói chuyện tối hôm qua, khi thấy cơ thể của mình, nàng ta bay đến trước giường Yến Tuyền thở dài suốt: “Thay vì cần một cơ thể héo hon, ta thà chết còn hơn.”
“Là người thì không thể nhìn mỗi bề ngoài, cơ thể chỉ là cái túi da thôi.”
Yến Tuyền cố gắng an ủi nàng ta.
“Yến tiểu thư cũng thấy rồi đấy, chi bằng ngươi đổi cơ thể với ta đi.”
“Ý ngươi là sao?”
Yến Tuyền còn chưa hiểu ý nàng ta ra sao, bỗng Thi Tú Linh bắt lấy tay nàng, khẽ kéo một cái, nàng lập tức bay lên.
Xảy ra chuyện gì vậy? Yến Tuyền ngơ ngác, không biết tại sao Thi Tú Linh có thể chạm vào người mình, cứ thế trơ mắt nhìn Thi Tú Linh nhập vào cơ thể của nàng.
“… Ngươi lấy oán trả ơn!” Yến Tuyền nổi giận.
“Không phải Yến tiểu thư nói cơ thể chỉ là một cái túi da thôi à? Vậy ngươi đổi với ta thì thế nào?”
“Thứ vong ân bội nghĩa!”
Yến Tuyền tức chết mất, nhưng mà ngẫm lại cũng đúng, nàng ta đã dám cứu người tu tà đạo vì nhan sắc, đến hạng người dám loạn luân với phụ thân vì cái đẹp, liệu còn điều gì nàng ta không dám làm?
Bất kể Yến Tuyền có mắng thế nào, Thi Tú Linh đều giả vờ mắt điếc tai ngơ, nàng ta đứng dậy xuống giường đi đến trước gương, đánh giá tỉ mỉ cơ thể mới của mình.
“Mặc dù cơ thể này kém cơ thể ban đầu của ta nhưng cũng coi như không tệ, tiếc thay ngươi lại là một con ma ốm.” Thi Tú Linh vừa ngắm vừa gãi đầu làm dáng trước gương, bày ra dáng vẻ thấp hèn.
Yến Tuyền tức không chịu nổi, song cũng không có cách nào với nàng ta, đúng lúc Tống Thanh Dương đi tới, Yến Tuyền tiến đến đón hắn theo bản năng, cơ mà chưa kịp đến gần đã bị sát khí trên người hắn ép lùi bước.
Bấy giờ Yến Tuyền mới biết dương khí sát trên người hắn ghê gớm đến thế, vội vàng tránh ra ngoài.
Qua khe cửa, Yến Tuyền thấy Thi Tú Linh sử dụng cơ thể của mình gọi Tống Thanh Dương là biểu ca.
Tống Thanh Dương sờ trán nàng ta: “Vẫn đang sốt mà muội đã xuống giường rồi? Đến cả giày cũng không mang.”
Tống Thanh Dương không hề nhận ra linh hồn ở trong cơ thể Yến Tuyền là một kẻ khác.
“Nằm miết một chỗ chán lắm, muội đứng dậy soi gương một lát.” Thi Tú Linh vừa nói vừa dang tay để Tống Thanh Dương ôm nàng ta lên giường.
“Chán cũng phải nằm, trước khi hạ sốt không được xuống giường, đắp chăn kín để toát mồ hôi, nếu muội muốn soi gương thì dùng tấm gương nhỏ của muội đấy.”
Tống Thanh Dương đắp chăn cho nàng ta, nhưng Thi Tú Linh không thuận theo, nàng ta đưa tay ôm cổ hắn, ỡm ờ nói: “Vậy biểu ca đắp chung với ta nhé.”
Tống Thanh Dương cười với nàng ta: “Dù muội muốn bóp chân hay ấp trứng thì đó đều là chuyện không nên làm khi đang ốm.”
Thi Tú Linh hoàn toàn không hiểu việc bóp chân và ấp trứng có quan liên quan gì, tò mò hỏi: “Là sao?”
Tống Thanh Dương ngẩn người: “Muội quên rồi à?”
“Không, bóp chân với ấp trứng thôi mà, muội nhớ rồi.” Thi Tú Linh thầm biết mình lỡ miệng, nhanh chóng tỏ vẻ gắng gượng hết nổi, giả vờ ngủ thiếp đi.
Tuy Tống Thanh Dương thấy lạ nhưng khi thấy nàng ta ngủ, hắn cũng chẳng suy nghĩ nhiều, chu đáo dém chăn lại, sau đó đi sang phòng bên cạnh tìm Hoa Dung hỏi thăm tình hình hôm nay của Yến Tuyền.
Hắn vừa rời đi, Thi Tú Linh lại mở mắt, Yến Tuyền cũng bay vào, đúng lúc nàng đang suy nghĩ nên khuyên Thi Tú Linh ra sao để nàng ta trả lại cơ thể cho mình, chợt nghe Thi Tú Linh hỏi nàng trước: “Gương nhỏ hắn vừa nói để ở đâu?”
Yến Tuyền thực sự không muốn nói cho nàng ta biết nhưng nghĩ mình còn phải dỗ Thi Tú Linh trả lại cơ thể, nàng đành nén giận nói vị trí cho nàng ta: “Ngay trong tủ để hà bao.”
Thi Tú Linh đứng dậy đi lấy, vừa mới cầm lên, bỗng nghe nàng ta thét chói tai, nhanh tay ném gương ra ngoài.
“Có chuyện gì vậy?” Nghe thấy tiếng thét, Tống Thanh Dương nhanh chóng sang đây, Yến Tuyền lại phải tránh ra ngoài, nghe bọn họ nói chuyện qua khe cửa.
“Cái gương kia nóng quá.”
Tống Thanh Dương nhặt gương Hỗn Nguyên lên, hắn không hề thấy nóng.
“Không nóng, muội sờ thử xem.”
Tống Thanh Dương đưa gương cho nàng ta, sau đó hắn lập tức biến sắc, đưa tay bóp cổ đối phương: “Thi Tú Linh, tại sao lại là ngươi? Tuyền Nhi đâu rồi?”
“Biểu… Biểu ca, ta chính là Tuyền Nhi đây.” Tống Thanh Dương ra tay quá nhanh, Thi Tú Linh chưa kịp thấy vừa rồi gương Hỗn Nguyên đã phản chiếu hình dạng thật của mình nên vẫn cố già mồm.
“Đồ khốn kiếp nhà ngươi, ngươi mở to mắt ra nhìn đây, thảo nào ngươi không biết bóp chân với ấp trứng là gì.”
Tống Thanh Dương giận dữ dí gương Hỗn Nguyên vào mặt của nàng ta, gương Hỗn Nguyên chiếu rõ ràng gương mặt của Thi Tú Linh, cũng phản chiếu vết bớt đỏ bẩm sinh trên khuôn mặt đó.
Gương Hỗn Nguyên chạm vào khiến nàng ta đau đớn như bị ngọn lửa thiêu đốt, Thi Tú Linh chịu không nổi bèn cầu xin tha thứ: “Yến Tuyền ở gần đây, ta sẽ đổi lại với nàng ta, ngươi mau lấy gương ra đi.”
Thi Tú Linh hoảng sợ, Tống Thanh Dương vừa buông ra, nàng ta lập tức rời khỏi cơ thể Yến Tuyền, nhưng dù nàng ta cố gắng thế nào, linh hồn của mình vẫn không thể thoát ra khỏi cơ thể Yến Tuyền.

Bình luận (0)

Để lại bình luận