Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mặt trời như vàng vụn chiếu xuống, ánh mắt của anh cũng hòa tan chút ấm áp. Ngôn Trăn làm bộ như không có việc gì dời ánh mắt, tiếp tục trả lời câu hỏi của chàng trai: ” Nhà tôi là mời chuyên gia đến huấn luyện, bởi vì chính tôi không có nhiều thời gian cùng kiên nhẫn như vậy. ”
” Ách… Như vậy sao. ” Người đàn ông gãi gãi gáy, lại cười, ” Vậy có thể thêm wechat của em, đề cử người chuyên nghiệp không? ” Ngôn Trăn chưa kịp trả lời, lòng bàn tay đột nhiên bị dây dắt chó siết chặt kéo một cái, cô ngước mắt nhìn lại, Trần Hoài Tự bất ngờ đứng lên, lui về phía sau một bước, trong tay còn cầm thứ gì đó, Chocolate vẫy đuôi nhìn anh, hiển nhiên là bị câu dẫn muốn chạy theo anh.
Rõ ràng huấn luyện nó không được ăn đồ người lạ cho, nhưng Chocolate quen Trần Hoài Tự, cho rằng anh đang muốn ném cho mình ăn, ánh mắt đen nhánh nhìn chằm chằm lòng bàn tay anh, trong cổ họng phát ra tiếng ẳng ẳng, không ngừng kéo dây thừng, muốn Ngôn Trăn dắt nó qua. Sức nặng kéo trong lòng bàn tay từng chút lại từng chút tăng lên, Ngôn Trăn không thể bỏ qua, vô ý tình tiến tới, bị kéo đi về phía Trần Hoài Tự.
” Chocolate! ” Cô nắm lấy sợi dây, cắn răng nói, ” Chưa từng thấy đồ ăn sao? Buổi sáng không phải mới cho con ăn sao? Trần Hoài Tự, không được cho nó ăn! ”
Một đường rời khỏi đám người, Trần Hoài Tự mới dừng bước, chậm rãi ném đồ trong tay xuống, quay đầu vỗ vỗ Chocolate có vẻ ủy khuất: ” Nghe lời mẹ. ” Anh vỗ vỗ tay phủi sạch bụi bẩn, lại đi sang bồn rửa tay bên cạnh rửa sạch tay, lúc này mới trở về, đứng trở lại trước mặt Ngôn Trăn.
” Sao anh lại ở đây? ” Cô nhíu mày hỏi. Cô mới không tin là ngẫu nhiên gặp được, đúng thời cơ xuất hiện không khỏi cũng quá trùng hợp.
” Anh hỏi dì Thôi. ” Ngôn Trăn không nói gì, dắt Chocolate quay đầu bước đi, Trần Hoài Tự cũng không sốt ruột, không nhanh không chậm đi theo bên cạnh cô, hai người một chó cứ như vậy trầm mặc đi trong công viên.
Tay của anh buông xuống bên người, đi lại nhẹ nhàng xoa xoa mu bàn tay của cô, không biết là cố ý hay là vô tình, da thịt như gần như xa chạm vào nhau, như có như không, gợi lên một trận ngứa ngáy. Đi được một đoạn, Ngôn Trăn nhịn không được dừng bước, quay đầu nhìn anh: ” Anh không có chuyện mà mình muốn làm sao? ”
” Đây là chuyện tôi muốn. ” Ngôn Trăn nói thầm: ” Thật sự rất rảnh rỗi. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận