Chương 157

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 157

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngươi đừng hòng giở trò!” Tống Thanh Dương nhìn nàng ta chằm chằm như hổ rình mồi, ra vẻ uy hiếp nếu Thi Tú Linh dám giở trò sẽ xé nàng ta thành tám mảnh.
“Ta… Thật sự ta không thoát ra được.”
“Ngươi có thể nhập vào người muội ấy, nhất định sẽ có cách thoát ra.”
Tống Thanh Dương không tin lời Thi Tú Linh, thấy nàng ta không thành thật, hắn lại đè gương Hỗn Nguyên trong tay lên mặt nàng ta.
Lửa nóng thiêu đốt hồn phách nàng ta, Thi Tú Linh đau đến độ nằm lăn lộn, vội khai thật: “Là Nghiêm Thiệu Trang vẽ cho ta một lá bùa lên tay, thế nên ta mới có khả năng kéo hồn phách Yến Tuyền ra khỏi cơ thể nàng ta, ta cũng không biết ra ngoài kiểu gì.”
“Ông ta đến nhanh vậy ư?”
Thi Tú Linh gật đầu, lúc trước khi nàng ta đến Lục Phiến Môn ngó xem thân xác của mình, trùng hợp gặp Nghiêm Thiệu Trang đang tìm tôn tử.
Tất nhiên nàng ta không phải là đối thủ của Nghiêm Thiệu Trang, chẳng mấy chốc đã bị ông ta tóm lại, bất đắc dĩ, nàng ta chỉ còn cách kể hết toàn bộ cớ sự cho Nghiêm Thiệu Trang.
Sau khi biết bản thân đã gây tội lỗi hại tôn nhi, Nghiêm Thiệu Trang muốn bù đắp lỗi lầm, thế là ông ta quyết định giúp Thi Tú Linh sống lại.
Có điều cơ thể của nàng ta đã tổn hại, rất khó để khôi phục lại như cũ, vậy nên Nghiêm Thiệu Trang vẽ một lá bùa lên tay nàng ta, giúp nàng ta có khả năng kéo hồn phách của người bị ốm ra, mượn thân thể người khác sống lại.
Nàng ta trôi dạt về Tống phủ, dọc theo đường đi đã để ý vô số người nhưng không có ai đẹp bằng Yến Tuyền, mà đúng lúc này nàng lại đổ bệnh, thế nên nàng ta quyết định chọn cơ thể của Yến Tuyền.
“Thứ khốn nạn nhà ngươi không biết tại sao Yến Tuyền lại đổ bệnh ư? Nếu không phải vì giúp ngươi thì đêm qua muội ấy đâu cần phải mạo hiểm dầm mưa to bôn ba khắp nơi! Cuối cùng ngươi báo đáp muội ấy thế này đây!”
Tống Thanh Dương giận ngút trời, hắn không ngờ trên đời này lại có người vong ơn bội nghĩa như nàng ta.
“Là tự Yến Tuyền nói cơ thể chỉ là túi da thôi, vậy ta đổi với nàng ta thì có sao đâu?”
Thi Tú Linh không hề nghĩ mình sai, là do chính Yến Tuyền nói như vậy.
“Cơ thể cha mẹ người ta ban cho, ngươi dựa vào thứ gì mà đòi đổi? Coi như ta đã hiểu, ngươi, Nghiêm Khâm Bình và Nghiêm Thiệu Trang đúng là nồi nào úp vung nấy, cả nhà ngươi là hạng người hám lợi, ích kỷ!”
Nếu không phải nàng ta đang ở trong người Yến Tuyền thì chắc lúc này Tống Thanh Dương đã băm nàng ta thành tro rồi, để loại người vô ơn ích kỷ này sống tiếp chỉ tổ hại người hại mình.
“Bây giờ Nghiêm Thiệu Trang đang ở đâu?” Tống Thanh Dương cố nén giận, hỏi nàng ta.
“Ông ta cũng tới Tống phủ, nhưng do ta bay nhanh nên tới trước.”
Biết Nghiêm Thiệu Trang đang đến nơi này nên Tống Thanh Dương cũng không vội đi tìm ông ta, hắn bảo Thi Tú Linh chỉ ra vị trí của Yến Tuyền.
Tống Thanh Dương thử dùng gương Hỗn Nguyên chiếu sang nơi đó, không ngờ hắn có thể thấy linh hồn Yến Tuyền thông qua gương Hỗn Nguyên.
Tống Thanh Dương ném để lại cây sáo quỷ cho Yến Tuyền, dù là người hay là quỷ đều có thể dùng cây sáo quỷ này, vả lại cũng có thứ để Yến Tuyền giữ lấy phòng thân, phòng hờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Tiếp đến hắn dặn Hoa Dung đợi ở cửa chờ Nghiêm Thiệu Trang đến, song chỉ nói là mời lớn phu tới khám bệnh cho Yến Tuyền, sau đó dẫn dẫn ông ta vào thẳng phòng của Yến Tuyền, tránh để người khác phát hiện manh mối.
Nghiêm Thiệu Trang có mái tóc hoa râm, dáng dấp giống bậc tiên nhân, đúng thật là trông ông ta có phần giống lớn phu. Đến khi nhìn thấy Thi Tú Linh, Nghiêm Thiệu Trang ngạc nhiên, chẳng ngờ đối tượng Thi Tú Linh cướp cơ thể lại là Yến Tuyền mà ông ta muốn tìm.
Thi Tú Linh cầu xin ông ta cứu mình, Nghiêm Thiệu Trang phớt lờ nàng ta, chỉ nói: “Ta có thể giúp Yến tiểu thư trở lại cơ thể của mình, tương tự, các ngươi phải trả hồn phách tôn nhi cho ta.”
“Tất nhiên.” Hồn phách của Nghiêm Khâm Bình vô dụng với nhóm Yến Tuyền, ban đầu bắt hắn ta tới là để làm giao dịch với Thi Tú Linh, bây giờ kẻ vong ơn bội nghĩa Thi Tú Linh lấy oán trả ơn, bọn họ cũng không muốn giúp người hại ta nữa.
Nghiêm Thiệu Trang niệm chú ép hồn phách của Thi Tú Linh ra ngoài rồi lập tức an hồn cho Yến Tuyền, khi Yến Tuyền mở mắt tỉnh lại, nàng đang được Tống Thanh Dương ôm trong lòng
“Muội không sao chứ?” Tống Thanh Dương quan tâm hỏi.
Yến Tuyền lắc đầu, bảo Hoa Dung mang hồn phách Nghiêm Khâm Bình đến đây.
Lúc giao người giấy cho Nghiêm Thiệu Trang, Yến Tuyền nói với ông ta rằng: “Người đang làm, trời đang nhìn, một khi tổ tiên vô đức thì dù ông có sức mạnh nghịch thiên cải mệnh ra sao chăng nữa, cũng không có cách xoay chuyển Càn Khôn, tôn nhi của ông lúc này chính là minh chứng rõ ràng nhất.”
Nghiêm Thiệu Trang sửng sốt, song cũng không nói gì, Yến Tuyền nói tiếp: “Ta biết ông muốn bù đắp, trước đây ông giúp tôn nhi thi đỗ Trạng Nguyên là vì lẽ đó, giúp Thi Tú Linh sống lại cũng chỉ vì ân hận. Nhưng ông lại dùng chút thủ đoạn hại người lợi mình, lần này Thi Tú Linh tới tìm ta chiếm cơ thể, ông trời đang cảnh cáo ông lần nữa đấy, ông suy nghĩ cho kỹ, đừng mắc sai lầm lần nào nữa.”
Nghiêm Thiệu Trang vẫn lặng thịnh và cứ thế rời khỏi Tống phủ, Thi Tú Linh thấy vậy, bèn quay đầu lại nhìn Yến Tuyền, biết Yến Tuyền không thể giúp nàng ta nữa, thế là đành đuổi theo Nghiêm Thiệu Trang, hy vọng ông ta có thể giúp mình thêm lần nữa.
Tiễn bọn họ đi, Yến Tuyền rúc vào lòng Tống Thanh Dương, ôm hắn hôn một cái, vừa rồi Thi Tú Linh cướp cơ thể đã dọa nàng khiếp hồn khiếp vía, suýt nữa khiến nàng không bao giờ được đến gần hắn nữa.
Tống Thanh Dương cũng vậy, nếu không phải do gương Hỗn Nguyên phản chiếu dáng vẻ của Thi Tú Linh, sợ là hắn không thể phát hiện ra trong thời gian ngắn ngủi.
Yến Tuyền cầm lấy gương Hỗn Nguyên soi một lát, nàng không nhìn thấy có điểm nào khác thường cả, nó giống như một tấm gương bình thường nhưng bất ngờ là nó có thể phản chiếu được hình dạng của quỷ hồn, rõ ràng Kính Trung Khách nói không biết pháp thuật của bọn họ, gương này chỉ có thể dùng như gương bình thường thôi.
“Dù gì cũng là pháp khí, phản chiếu ra ma quỷ cũng không có gì lạ.”
Tống Thanh Dương vừa nói vừa ôm Yến Tuyền lên giường, nhét nàng vào ổ chăn: “Được rồi, đừng hao tổn tinh thần nữa, tĩnh dưỡng cơ thể trước rồi nói sau.”
“Ừ.” Yến Tuyền nghe lời hắn, thả gương Hỗn Nguyên xuống rồi nhắm mắt ngủ.
Tống Thanh Dương không dám rời đi nữa mà ở bên cạnh trông nàng ngủ, hắn sợ nàng lại xảy ra chuyện.
Đến khi Yến Tuyền tỉnh lại đã là ngày hôm sau, Tống Thanh Dương đã rời đi, chỉ có Hoa Dung ngồi trước giường đang cầm gương Hỗn Nguyên trong tay, bà ấy cảnh giác chiếu gương bốn phía, đề phòng có ma quỷ tới gần Yến Tuyền.
Yến Tuyền vỗ tay Hoa Dung: “Không sao đâu, không cần nhìn canh chừng suốt thế, mệt lắm.”
“Cầm gương soi thôi ấy mà, không mệt.”
Hoa Dung đỡ Yến Tuyền ngồi dậy, sau khi rửa mặt chải đầu, nàng vừa ăn cơm vừa uống thuốc, bận bịu hồi lâu.
Buổi chiều, bên Tống Thanh Dương báo tin tức đến, Thi Tú Linh và Nghiêm Khâm Bình đều sống lại, Nghiêm Thiệu Trang thì đã chết, ông ta đổi trái tim của mình cho tôn nhi, dùng tu vi cả đời giúp hai người họ sống lại, tu sửa nhan sắc cho Thi Tú Linh.
Vụ án này do Hoàng thượng đích thân thẩm tra xử lý, xét thấy bọn họ cũng là người bị hại nên được miễn tội. Nhưng vì Nghiêm Khâm Bình đạt được công danh nhờ dùng tà pháp, do đó Hoàng thượng hạ lệnh thu hồi tất cả quyền thế, giáng hai phu thê họ làm thường dân.
Thi Tú Linh muốn hoà ly với Nghiêm Khâm Bình ngay tại chỗ và quay về Thi gia, song mẫu thân của nàng ta từ chối, nói thuyền theo lái, gái theo chồng, bảo nàng ta một lòng một dạ theo Nghiêm Khâm Bình, dứt lời rời đi ngay mà không quay đầu lấy một lần.
Yến Tuyền nghe vậy thì thở dài, chuyện này ầm ĩ đến thế, người người đều biết chuyện nàng ta làm bậy trong lúc bị hình xăm hồ ly khống chế, cho dù Thi Tú Linh sinh ra đẹp như thiên tiên đi chăng nữa thì những ai sĩ diện sẽ không dám cưới nàng ta vào nhà. Thi gia lại càng không thể giữ nàng ta lại, không cần biết có phải nàng ta bị hình xăm hồ ly khống chế hay không nhưng chuyện cha con bọn họ loạn luân là có thật.
Bây giờ nàng ta đi theo Nghiêm Khâm Bình là kết quả tốt nhất, có điều nay Nghiêm Khâm Bình đã bị giáng chức và mất quyền lực che chở, dung nhan tuyệt sắc của nàng ta lại trở thành gánh nặng.
Yến Tuyền lại nhớ tới cảnh tượng từng thấy ở phố lầu xanh, các cô nương ở đó ai ai cũng đẹp tuyệt trần, có biết bao cô nương bị ép lưu lạc đến chốn phong trần chỉ vì ưu nhìn, giống như tỷ muội Chúc Trúc Thu, các nàng chẳng làm gì sai nhưng vì có nhan sắc mà bị người ta lừa bán đến Kinh thành.
Sớm muộn gì Thi Tú Linh cũng sẽ biết được dung mạo xinh đẹp chỉ là thứ nhất thời, không ai có thể giữ mãi tuổi xuân, sắc đẹp mang đến may mắn cho nàng ta nhưng đồng thời cũng mang đến bất hạnh.
Túi da chung quy chỉ là túi da, phàm là những kẻ tôn thờ sắc đẹp, đến lúc sắc tàn thì tình cũng phai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận