Chương 157

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 157

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Nhược Hằng chợt nghĩ, cô có lẽ sẽ vì Tiểu Nhiên mà tha thứ cho anh cũng nên. Cô chắc chắn rất thương con, bởi vì cho dù cô có hận anh bao nhiêu, cô cũng sẽ không bỏ Tiểu Nhiên. Bây giờ anh chỉ có thể dùng Tiểu Nhiên để mong cô quay về bên cạnh anh.

Anh chống tay trên cằm, dường như cảm nhận được mùi hoa nhài quen thuộc. Dường như chỉ có như vậy mới có thể khiến cho trái tim anh dễ chịu đi vài phần.

Khi thư ký Chu đến tìm anh, Phó Nhược Hằng đang ngồi đó nhàn nhã ăn cơm. Anh cũng không hiểu tại sao mới sáng sớm Phó Nhược Hằng lại gọi anh sang đây làm gì.

“Cậu đưa chìa khóa xe cho tôi.”

“Phó tổng, hôm nay ngài muốn tự mình lái xe đến công ty sao?”

“Không, hôm nay tôi sẽ không đến công ty. Cậu thông báo từ hôm nay tôi chính thức nghỉ phép. Mọi chuyện ở công ty đều sẽ do cậu quản lý, nếu như có vấn đề gì quan trọng cần giải quyết thì nhắn tin cho tôi.”

Thư ký Chu không hiểu rốt cuộc là Phó Nhược Hằng bị làm sao nữa. Từ hôm ở Cửu Sơn trở về, Phó Nhược Hằng vẫn luôn kỳ lạ như vậy.

Hôm nay lại bảo muốn nghỉ việc, rồi lại bảo không được liên lạc với anh khi không cho phép.

Rốt cuộc là có chuyện gì còn quan trọng hơn cả công việc nữa kia chứ?

Có phải là bệnh của anh ngày càng trở nặng rồi không?

“Vậy thì ngài định đi đâu?”

“Tôi đi cưa lại vợ.”

“Hả???”

Bỏ mặc thư ký Chu đứng ở lại ngây ngốc đứng đó, Phó Nhược Hằng vậy mà lại giật lấy chìa khóa chiếc xe BMW mà lên xe lái đi.

Không ai biết anh đã đi đâu, chỉ là mười phút sau anh đã có mặt ở trước cửa nhà cô. Vừa nhìn thấy Trình Ý và Tiểu An, trên môi anh đã không thể giấu được nụ cười tươi đã rất lâu không xuất hiện trên gương mặt anh.

Nếu như cô nhìn thấy nụ cười đó của anh, chắc chắn cũng sẽ bị hút hồn. Bởi vì những năm tháng thanh xuân cô đều len lén nhìn trộm anh. Anh rất ít khi cười nhưng cười lên lại rất đẹp, nhất là khi anh cười với cô.

Chỉ đáng tiếc là cô không thể nhìn thấy được. Cô chỉ dè dặt mở cửa để anh đi vào.

“A, chú đến rồi.”

Tiểu An reo lên chạy đi về phía anh, anh một tay bế con gái lên, hôn lên má cưng nựng bé như một tiểu công chúa nhỏ.

“Anh đến rồi à.” Cô hỏi.

“Ừm, chẳng phải hôm nay là ngày đi làm đầu tiên của tôi sao? Không nên đi trễ.”

Trình Ý gật đầu tỏ vẻ hài lòng, “Không trễ, vừa kịp tôi định đưa Tiểu An đi học.”

Phó Nhược Hằng liền cướp lấy ba lô nhỏ trong tay Trình Ý, “Để tôi xách. Em lên xe đi, tôi mở cửa cho em.”

Phó Nhược Hằng ôm Tiểu An đặt xuống ghế sau để Trình Ý ngồi ghế phụ kế bên mình. Suốt cả quãng đường đi, anh cứ thi thoảng nhìn sang chỗ của Trình Ý rồi mỉm cười.

Khi xe dừng bánh, Phó Nhược Hằng ôm theo Tiểu An đi vào bên trong trong sự ngưỡng mộ của các bạn cùng lớp.

Trông bọn hon thật sự giống như một gia đình ba người hạnh phúc. Có ba, có mẹ, từ đầu đến cuối Phó Nhược Hằng vẫn luôn nắm chặt lấy tay cô, giống như sợ cô sẽ vụt chạy mất. Bọn họ chưa từng thấy chú nào đẹp trai như vậy, liệu chú đó có quan hệ gì với Tiểu An.

Giáo viên thoáng nhìn thấy Phó Nhược Hằng một cái liền nhận ra anh ngay, vội lập tức chạy đến nhưng bị Phó Nhược Hằng ra ám hiệu cản lại. Cô ta lại quay sang nói chuyện với Trình Ý.

“Mẹ bé Tiểu An đến rồi.”

“Hôm nay Tiểu An nhà tôi lại phiền cô rồi.”

“Không phiền ạ.” Cô ta vội vàng xua tay rồi liếc nhìn Phó Nhược Hằng.

Phó Nhược Hằng xoa đầu Tiểu An, sau đó ra ám hiệu với cô bé.

“Hôm nay con đi học ngoan nhé.”

Tiểu An mỉm cười gật đầu, “Dạ.”

Chẳng phải trước đây đều đồn Phó Nhược Hằng là người đàn ông độc thân hoàng kim sao? Anh chưa từng thừa nhận mối quan hệ với bất kỳ người phụ nữ nào.

Tuy anh đã ly hôn nhưng vẫn không thiếu những người phụ nữ muốn lọt vào mắt xanh của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận