Chương 157

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 157

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khương Từ Niên ngân nga vài tiếng, nhìn đến Lê Đông huấn luyện sắp sửa kết thúc, cô đang hướng về phía anh nghiêng ngả lảo đảo đi tới gần.

“Tôi tắt máy trước ——”

“Cạu làm tôi mất đi một món đồ chơi rồi.” Ở đầu bên kia, Quan Xuyên bình tĩnh mở miệng.

“Chính mình không để ý kỹ đâu có chuyện gì liên quan tới tôi.” Khương Từ Niên lạnh nhạt cắt đứt điện thoại, đem điện thoại nhét đến trong túi, mở ra cửa phòng hồi phục chức năng, nhìn thấy Lê Đông khập khiễng đang đẩy nhanh tốc độ hơn chạy về phía anh.

Tựa hồ là khống chế không được chân của chính mình, anh vội vàng tiến lên mở vòng tay ra ôm ấp, vững vàng tiếp được người kia phác gục trong lòng ngực anh, một khắc kia trái tim trầm trọng của anh cũng đi theo nhảy nhót lên.

“Em đã đi được rồi! Em đã đi được rồi!” Lê Đông hưng phấn mà nói cho anh tin tức tốt này.

“Giỏi quá, huấn luyện một tháng liền biết, Lê Đông của anh quá lợi hại.”

“Anh đi giúp em xin một chút để em đi học trở lại, ngày mai em liền phải đi trường học đi học!”

Khương Từ Niên vốn đang tươi cười, trên mặt lập tức tạm dừng, giọng điệu rất bình đạm: “Ngày mai là thứ bảy.”

“Vậy thứ hai đi! Em không nghĩ kéo dài nữa, anh mau nhanh lên đi cho xin cho em đi học trở lại!”

Cô sốt ruột giọng điệu đầy thúc giục, đẩy eo anh từ trong lòng ngực anh đi ra, không cho anh bất luận có động tác gì giữ lại thuyết phục không cho con đường sống.

Vô luận Khương Từ Niên lại nghĩ như thế nào bám trụ lấy khuyên cô từ bỏ ý nghĩ đi học đi chăng nữa, anh đều biết chính mình không thể thành công.

Hai người ở trường học biến mất năm tháng, đi học trở lại ngày đầu tiên, trước hết bị vây người trên vẫn là Khương Từ Niên, chung quanh một đám người mồm năm miệng mười hỏi anh đi làm gì, có phải trộm đi sinh em bé hay không.

Khương Từ Niên vẫn như cũ, trên mặt thuần thục mà lộ ra ý cười, như là đang suy tư, bình đạm trên mặt nhìn không ra bất luận cái gì khác thường, không chút để ý mở miệng: “Vậy cũng ít nhất phải chờ tới tốt nghiệp mới có thể sinh.”

Xem náo nhiệt không chê việc lớn, các nam sinh chụp bàn ồn ào, bọn họ này đang ở tuổi tác hormone quá dư thừa, tính về đề tài này tuyệt đối là thuộc về đề tài gây phấn khởi nhất rồi, có người ôm cổ Khương Từ Niên hỏi anh làm được đến bước nào rồi, có phải hay không đã cùng Lê Đông ở chung?

Anh cũng không mặn không nhạt mà mở miệng thừa nhận, môi mỏng ửng đỏ khi cười rộ lên vừa xao động lại đáng chú ý.

Lê Đông tuy rằng đang xem luyện tập đề, nhưng toàn bộ lực chú ý của cô đều đặt ở Khương Từ Niên đang đứng ở giữa đám người kia.

Sao lại ầm thầm bất mãn mà mắng chửi anh ta như vậy, cô vẫn còn là một học sinh, cho dù ai nghe xong những lời này, thì cũng đều nhìn thấy được ánh mặt của cô càng thêm mãnh liệt, sáng ngời hơn một chút, cô chán ghét bị người khác đánh giá như vậy, giống như trên người thật có cái gì đó cố định ánh mắt.

Mà đôi mắt trên người cô lại chói lọi mà chạm khắc một câu: Vật sở hữu của riêng Khương Từ Niên.

Thời gian này cô đã nghỉ rất nhiều khoá học công lập. vì để đuổi kịp tiến độ với mọi người, Lê Đông đã xin nhờ sự giúp đỡ với các bạn học xung quanh, muốn không học không ít lớp học phù đạo bù đắp lại những lỗ hỏng kiến thức.

Trong ban đã đổi lmới ớp trưởng sang người nói, là một nữ sinh, nghe nói Quan Xuyên đã chủ động thôi học, nhưng lại không có bất kỳ ai biết được nguyên nhân thôi học là vì cái gì.

Vị lớp trưởng mới có thành tích cũng không tồi, lại còn ngồi ở trước bàn của Lê Đông, thường xuyên giảng để giúp cô hiểu.

Lê Động học ở trong trường học, cũng học luôn cả ở khách sạn, Khương Từ Niên vẫn luôn nhìn cô ôm tập vở mà làm bài tập, hay là hỏi anh ta muốn xem điện thoại di động, xem thử chương trình học học tập trên mạng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận