Chương 157

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 157

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Bắc Dịch ở trên ban công hút xì gà, thấy Hòa Uyên ở trong rừng chuối tây dưới lầu cắt lá cây, đại khái là muốn làm cái gì đó.

Tưởng Tự Trạc từ phía sau lưng tiến lại đây: “Nói cho anh một tin tức không tốt, không ai phát tiền lương cho anh nữa rồi, tôi vừa dùng di động gửi tin tới trường học — bảo trưởng học thông báo với bên ngoài sẽ đóng cửa.”

“Anh nói, học viện sẽ không mở cửa nữa?”

“Đúng vậy, nô lệ bên trong sẽ được tập trung đưa hướng địa phương bán đấu giá, bán không xong, sẽ đem toàn bộ đưa đi kỹ viện ngầm.”

Đầu ngón tay Chu Bắc Dịch kẹp xì gà, thở ra một ngụm sương trắng, xoay người dựa vào lan can, hiếu kỳ nói: “Anh có thể nói vì nguyên nhân gì hay không, lúc trước anh không phải cũng là một trong những người sáng lập ra học viên sao? Tính tính thì học viện cũng đã lập được mười mấy năm, kiếm cũng khoảng hơn 50 trăm triệu đi? Cai mỏ vàng lớn như vậy, sao lại không làm nữa.”

“Bởi vì Rina.”

Trong nháy mắt Chu Bắc Dịch còn cho rằng là Tưởng Tự Trạc đang nói giỡn, nhưng Tưởng Tự Trạc lại đưa di động cho hắn rồi nói: “Xem đi.”

Cha mẹ Rina là quân y có công với đất nước , lúc trước ở căn cứ quân sự làm nghiên cứu thực nghiệm đã xảy ra một sự cố lớn, mà qua sự cố đó chỉ có cô còn sống. Nhưng sau này, báo chí đưa tin cô được thân thích nhận nuôi, còn có cuộc sống rất tốt.

Chuyện bị đưa đến học viện lần này là do có người báo tin, cô bị giấu ỏ nơi này, trãi qua những ngày sống không bằng chết.

Chu Bắc Dịch xem qua tin tức, điếu xì gà trên tay cũng dần trở nên vô vị.

“ Ai báo tin?”

“ Chuyện này, tôi cảm thấy người báo tin giống như là chủ nhân của em ấy.” Tưởng Tự Trạc nói : “ Cậu nhìn đi, Rina biến thành như bây giờ, người bi thương lớn nhất còn không phải là chủ nhân của em ấy sao? Anh ta muốn trả thù, nên từ trong trường học xuống tay trước.”

“ Anh nói là chủ nhân của em ấy còn sống? Anh ta không bị nổ chết ở Nhật Bản sao?”

“ Không biết. Có lẽ là không chết, anh ta dùng biện pháp này, chính là muốn bức chúng ta ra mặt.”

“ Nhưng mà khiến tôi thật kinh ngạc.” Chu Bắc Dịch dùng đầu ngón tay chỉ vào bản tin tức: “ Cha mẹ em ấy là người có công với đất nước, vẫn còn là người trong quân đội.”

Tưởng Tự Trạc khi nhìn thấy cũng sững sốt một chút : “ Nha đầu này lớn lên cũng không tệ chút nào. Chủ nhân của em ấy nói thân thể của em ấy đã bị trị liệu qua, không chừng lúc ấy cũng bị cải tạo một phen. Bằng không phía dưới so với người bình thường đều phải có co dãn hơn, cắm như thế nào cũng không hư.”

Tiếp nhận một tin tức làm người ta khiếp sợ, trong lúc nhất thời hắn có chút nuốt không trôi. Chu Bắc Dịch xoa nhẹ điếu xì gà, hỏi: “ Vậy nên làm sao bây giờ, như vậy thì càng không thể để em ấy tiếp xúc với thế giới bên ngoài, em ấy là con của người lập công, nhất địnhsẽ được bảo vệ an toàn, làm sao ở trong tay chúng ta mà còn bị chơi.”

“ Anh còn không phải còn muốn làm baba em ấy sao?” Tưởng Tử Trạc tự tìm niềm vui, đứng thẳng người dậy: “ Mặc kệ nói như thế nào, tuyệt đối không được để em ấy bị phát hiện.”

Đây là bí mật giữa bọn họ, ai cũng không muốn mất đi.

Chu Bắc Dịch cắn xì gà, ngẫng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm.

Dưới lầu truyền đến tiếng cắt lá, nhìn lại Hòa Uyên còn ở đó cắt lá cây.

“ Cậu ở kia làm gì đấy!” Chu Bắc Dịch thét to hỏi.

Hắn ra sức làm việc, cũng không ngẫng đầu lên: “ Anh mặc kệ tôi!”

Chẳng được bao lâu, hắn cắt bỏ bốn phiến lá cây, tất cả đều ôm vào phòng. Hòa Uyên ngồi ở lầu một trong phòng khách, đem phiến lá cắt ra, lại dùng dây thép lấy ở chỗ Phó Chấp cố định lại.

Phiến lá chuối tây phát triển khá tốt, lá cây không dính gì, vẻ ngoài cũng rất đẹp.

Không bao lâu, Hòa Uyên đem bộ “quần áo” này, mặc lên người Rina.

Trong những ngày trí lực của cô bị thái hóa, cả ngày ở trong phòng đợi cũng không có mặc qua quần áo. Màu xanh lục của lá cây làm thành buộc ngực, nửa người dưới là váy. Rina vui vẻ ngồi dưới đất chơi đùa với lá cây .

“ Tay nghề rất tốt đúng không?” Hi Dư vừa định sờ, đã bị hắn tát một cái.

“ Đây là tôi làm, không được chạm vào!”

“ A! Có thèm chứ.” Nói thì nói vậy, Hi Dư vẫn có chút nhịn không được muốn đi xoa xoa.

Tang Nại mang tới vật liệu thừa, đem bện thành một cái vòng hoa tròn tròn, cài trên đầu cô.

Tóc dài rơi thành thác nước rối tung ở sau thắt lưng, cả người đều là váy xanh, làn da trắng nõn càng thêm tinh tế. Giống công chúa ở trong rừng rậm, đôi mắt đáng yêu trong sáng đầy vẻ ngây thơ, cpp cười ngoái đầu nhìn lại, làm cho người ta chảy máu mũi.

Tang Nại che miệng lại không cho mình khóc thành tiếng: “ Chủ nhân quá đáng yêu, ôi quá đáng yêu!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận