Chương 158

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 158

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bệnh đến như núi đổ, bệnh đi như kéo tơ, lần này Yến Tuyền bị bệnh thì phải ở nhà nghỉ ngơi nửa tháng, uống rất nhiều thuốc đắng mới đỡ hơn.
Trong lúc này có một người tới tìm nàng, người đó là đồ đệ của trát tượng, tới để lấy lại ngân châm để chạm khắc của sư phụ mình.
Đồ đệ nhà người ta đã đến tận cửa rồi, Yến Tuyền không thể không trả, nhưng y không cầm lấy miếng hương nho nhỏ mà ngày trước trát tượng nhét trong khe cửa sổ, Yến Tuyền không nói thẳng cho y, mà chỉ hỏi đông hỏi tây xem đó là cái gì thôi.
Theo như những gì mà đồ đệ của trát tượng nói thì đó là thi hương, là một loại hương được tạo bằng cách đun nóng thi du, thêm hương liệu rồi chờ nó đông đặc lại. Người bôi lên da thì có thể hấp dẫn người khác phái, yêu quái ngửi được mùi này thì sẽ phát rồ. Loại hương này rất khó có được, chỉ một miếng nhỏ cũng đã lên đến nghìn vàng rồi.
Nghe nói miếng hương này quý giá đến như thế, Yến Tuyền không dám giữ, nàng vội vàng lấy miếng hương ra, hỏi y có muốn bán miếng hương này cho nàng hay không.
Y cũng khá dễ nói chuyện, một miếng hương trị giá ba nghìn lượng mà y chỉ lấy một lượng bạc, coi như đó là quà cảm ơn vì nàng đã bằng lòng trả ngân châm của sư phụ mình.
Khi lấy tiền ra trả cho y, Yến Tuyền đột nhiên nhớ ra, ngày đó khi Nghiêm Khâm Bình ra khỏi Nghiêm phủ, hắn ta cũng làm cho nàng một hình nhân trị giá năm nghìn lượng, coi như đó là chi phí để bịt miệng nàng. Để khai thác thông tin từ trát tượng, Yến Tuyền đã rút ra hai tờ ngân phiếu đưa cho hắn ta, chỉ còn lại ba nghìn lượng, miếng hương này lại vừa vặn trị giá ba nghìn lượng, chẳng lẽ đây chỉ là trùng hợp?
Yến Tuyền nghĩ thế rồi chờ đến khi đồ đệ của trát tượng đi rồi, nàng mới đem hai nghìn chín trăm chín mươi chín lượng bạc cho Tống Thanh Dương để hắn chia số tiền này cho người nhà của những người đã gặp nạn lần này.
Đến khi Yến Tuyền khỏi bệnh thì thời tiết cũng đẹp hơn trước nhiều, ánh sáng mặt trời phá vỡ mây đen, mang đến những dấu hiệu của mùa thu.
Yến Tuyền ngồi trên giường, nhẹ nhàng thổi cây sáo quỷ, gọi đến một con quỷ đầy oán hận để tiếp tục giúp đỡ con quỷ đó giải quyết xong những khúc mắc dai dẳng trong lòng.
Bằng hữu mới tên là Trịnh Bắc Du, là một thương nhân, nhìn vẻ ngoài của ông ấy thì chắc hẳn ông ấy đã phải chịu đủ loại tra tấn cho tới chết, tay chân ông ấy bị đánh gãy hết, ngay cả mặt cũng bị lột mất một miếng da.
“Ngươi còn vương vấn gì nơi trần thế?” Yến Tuyền hỏi ông ấy.
“Ta bị Tà Thần hại chết, ta muốn tiêu diệt chúng!”
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Một năm trước, việc buôn bán của ta gặp chút khó khăn, ta phải nợ một món nợ khá lớn. Khi ta cùng đường, có một vị bằng hữu của ta đã tặng ta năm bức tượng, nói chỉ cần ta cung phụng chúng là đường tài vận của ta sẽ trở nên hanh thông.”
“Ta và hắn ta từng là bằng hữu với nhau suốt vài chục năm rồi, cho nên ta không hề nghi ngờ hắn ta. Đằng nào tình hình cũng không thể tệ hơn được nữa, ta cũng đành liều một phen, cung phụng tượng thần trong từ đường.”
Vừa cung phụng tượng thần thì vận khí trong nhà tốt hẳn lên, cho dù ông ấy có làm chuyện gì thì cũng đều xuôi chèo mát mái, chẳng mấy chốc, việc buôn bán của Trịnh Bắc Du còn tốt hơn cả thời hoàng kim trước kia của ông ấy nữa.
Nhưng ông ấy còn chưa kịp vui mừng thì trong nhà có tin dữ, nhi nữ luôn ru rú trong nhà chờ gả đi lại bị phát hiện đã có bầu.
Nhi nữ chưa gả đã chửa khiến ông ấy tức phát điên, Trịnh Bắc Du gặng hỏi nhi nữ tên gian phu kia là ai, thì nàng ấy lại nói không biết, chỉ gặp mấy nam nhân kia trong giấc mơ mà thôi.
Tằng tịu trong mơ mà lại mang thai, nghe thật khó tin, ông ấy không tin, nhưng thê tử của ông ấy thì lại tin, thê tử của ông nói, bà ấy cũng nằm mơ thấy mấy nam nhân. Có lúc có một, có đôi khi có bốn năm người cùng làm với nhau, ngày hôm sau khi tỉnh lại thì giống như thật sự đã làm vậy, đũng quần ướt nhẹp.
Lúc này Trịnh Bắc Du mới nhận ra có điều gì không ổn, ông ấy hỏi nhi tức, nhi tức cũng mơ thấy mấy tên nam nhân kia, cứ dăm ba ngày lại chui vào giấc mơ cưỡng ép, chọc ghẹo.
Dựa theo những lời kể của ba người các nàng, thì có tổng cộng năm gã nam nhân, kẻ nào trông cũng đều tuấn tú.
Năm, trùng hợp đến vậy sao? Trong lòng Trịnh Bắc Du biết có gì đó không ổn, ông ấy vội vàng tìm gặp vị bằng hữu đã cho ông tượng thần. Bằng hữu kia đã nói với ông: “Phía tây của Miếu Đông có kho tàng bí mật, phía nam của Bắc Hồ có Ngũ Thông Thần. Đây chính là Ngũ Thông Thần đó, cầu tiền tài thì cực kỳ linh nghiệm, chỉ có một điều không tốt lắm chính là năm vị lang quân này thích gian dâm thê tử và nữ nhi của người khác.”
Hắn ta khuyên ông ấy rằng: “Phải cho đi mới được nhận lại, có tiền rồi thì ngươi muốn cái gì chẳng được? Chẳng qua là mấy ả nữ nhân mà thôi.”
Lúc này Trịnh Bắc Du mới biết là, tổ tiên ba đời trước của hắn ta một nghèo hai trắng, không hề giàu có như hắn ta nói, tất cả những tiền tài mà hắn ta có chẳng qua đều là do hắn ta cung phụng Ngũ Thông Thần kia, hiến tế thê tử, nữ nhi, tiểu thiếp của mình mà ra.
Trịnh Bắc Du không thể làm được cái việc mất hết nhân tính như hắn ta, ông ấy kiên quyết muốn tống Tà Thần đi. Hắn ta lại nói một khi cung phụng rồi thì Tà Thần sẽ ở mãi không đi đâu cả, đời đời con cháu đều phải cung phụng mãi mãi. Nếu không cung phụng nữa thì Ngũ Thông Thần sẽ giáng tai họa xuống, khiến cho ông ấy tan cửa nát nhà.
Trịnh Bắc Du không tin, khi về nhà, ông ấy đã ném tượng của Ngũ Thông Thần vào hầm cầu. Cuối cùng đêm đó cả nhà bọn họ bị Ngũ Thông Thần trả thù, Trịnh Bắc Du bị Ngũ Thông Thần tra tấn tới chết, để bảo vệ tính mạng của những người khác, nhi tử của ông ấy đành phải vội vàng dập đầu cầu xin chúng tha thứ, rồi lại phải tiếp tục cung phụng.
Từ đó về sau Ngũ Thông Thần ngang nhiên mà gian dâm nữ nhân trong nhà ông ấy, hơn nữa cũng không phù hộ cho nhà bọn họ phú quý nữa, chúng lại còn yêu cầu phải cung phụng hương khói hàng ngày, nếu không chúng sẽ giáng ốm đau xuống tra tấn nhi tử của ông ấy.
“Lý nào lại ngang ngược như vậy!” Yến Tuyền nghe kể mà cũng cảm thấy tức giận.
“Ngươi có biết mấy thứ kia là yêu tà nào không?” Có thể gian dâm người khác trong giấc mơ, khiến người đó mang thai thì chắc hẳn không phải là quỷ quái bình thường rồi nhỉ?
“Ta ở Quỷ giới nghe được rằng, Ngũ Thông Thần trên trần giới đa số đều là yêu tinh, yêu quái hóa thành, bọn chúng không có hình người, chỉ có Ngũ Thông, tự phong là thần, cho nên được gọi là Ngũ Thông Thần. Bình thường chỉ có bọn hạ lưu đầu đường xó chợ, không có nghề ngỗng ổn định mới cung phụng để cầu tiền tài.”
“Nếu nói như thế thì Ngũ Thông Thần không đơn giản chỉ là năm con yêu tinh riêng biệt nào, mà cứ là yêu tinh là có thể tự phong mình là Ngũ Thông Thần rồi.”
“Đúng vậy, bọn yêu tinh này còn chưa rũ bỏ được thú tính, chưa nhập chính đạo, còn ham muốn phú quý sắc đẹp ở nhân gian, mỗi con không quá lợi hại, nhưng năm con đoàn kết lại thì cũng khó mà đối phó.”
Yến Tuyền hơi đăm chiêu, nàng gật đầu, để đề phòng rủi ro, tốt nhất là nên tách năm con yêu quái này ra để giải quyết, vậy thì chắc nên dùng mỹ nhân kế nhỉ?
Yến Tuyền ngẫm nghĩ, rồi đột nhiên nàng nghĩ đến cái gì đó, hỏi: “Nếu vậy thì đứa bé trong bụng của nhi nữ ngươi chẳng phải là một quái vật sao?”
“Nhân loại khác, yêu quái khác, sao có thể mang thai được, chẳng qua đó là tà khí tích tụ trong tử cung không thoát ra được, mới khiến nó có triệu chứng mang thai mà thôi. Đó cũng là thứ mà người ta nói là thai quỷ, chỉ cần nó tiết được tà khí ra khỏi người là sẽ khỏi, lúc đó còn cần người giúp đỡ.”
Không phải quái vật là được rồi.
“Ta cần phải làm gì đây?”
“Người bốc giúp nó một thang thuốc thanh lọc quỷ quái, giúp nó đuổi thai quỷ ra, lại thêm xoa bóp để nó có thể bài tiết tà khí, huyết ứ trong bụng ra là được.”
Nghe qua thì có vẻ rất đơn giản, Yến Tuyền gật đầu đồng ý. Nàng gọi Hoa Dung tới rồi bảo bà ấy đi tìm Tống Thanh Dương, bảo hắn khi nào rảnh thì đến gặp nàng. Sau đó nàng đi vào nhà Trịnh Bắc Du xem tình hình thực tế ra sao.
Hoa Dung hơi chần chờ, bà ấy vẫn chưa rời đi mà nán lại khuyên nhủ: “Biểu tiểu thư, người vừa mới khỏe lại một chút, vẫn nên nghỉ ngơi thêm thì tốt hơn.”
“Không sao đâu, nghỉ ở nhà mãi, ta muốn ra ngoài đi dạo từ lâu rồi.”
“Tại sao người lại như vậy? Người cố gắng hoàn thành tâm nguyện của bọn họ, mà bọn họ lại muốn cướp đoạt thân thể của người, nô tỳ thấy người làm thế không đáng.”
“Đáng giá mà, ngươi hãy nghĩ đến Mộ Vân, quỷ tốt vẫn nhiều lắm.”
Nghe nhắc tới nhi nữ nhà mình, Hoa Dung không nói gì nữa, bà ấy chỉ dặn dò Yến Tuyền: “Trời đổ mưa thu rồi, sau này chắc chắn sẽ càng ngày càng lạnh, người lại ra ngoài nhiều thì cần phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhiều hơn, đừng để bị lạnh nhé.”
“Ta biết rồi mà.”
Hoa Dung đi rồi, Yến Tuyền bắt đầu kiểm kê lại những pháp khí cần mang theo, thi hương và gương Hỗn Nguyên chắc hẳn là có thể sử dụng, chuông Tam Thanh không có tác dụng lắm, cây sáo quỷ chỉ có thể đối phó với người mà không đối phó được yêu tinh, người giấy cũng không dùng được, nàng còn phải lấy thêm nước tiểu đồng tử mới được.
Thứ này Yến Tuyền khó mà lấy được, cho nên nàng sẽ để lại để Tống Thanh Dương nghĩ cách lấy.
Cửa hàng của Trịnh gia đều đã bán, chỉ còn lại mỗi một căn nhà cũ. Cả nhà bọn họ chuyển dời về chỗ đó.
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương vẫn áp dụng phương pháp trước quan sát rồi sau đó mới động thủ để tránh đánh rắn động cỏ, bị Ngũ Thông Thần phát hiện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận