Chương 158

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 158

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quả nhiên.

“Sakura…”

Thanh âm có chút run rẩy của Hàn Lỗi vang lên sau lưng tôi.

Người đàn ông đang ôm tôi tựa hồ cảm thấy rất hay ho, cho nên đem tôi ôm vào trong ngực càng chặt, cùng Hàn Lỗi nhìn nhau.

Tôi không nhịn được cắn cái bàn tay đang ôm mình một ngụm, sau đó tránh thoát khỏi trói buộc. Khi tôi xoay người nhìn về phía Hàn Lỗi, tôi biết anh nhất định đã hiểu lầm, chỉ thấy gương mặt tuấn tú ấy hiện lên vẻ không thể tin được, đả kích, thống khổ, ẩn nhẫn…

Tôi khẽ thở dài, trừng mắt với người đàn ông đang cười hết sức vô sỉ bên cạnh mình, sau đó đi về phía Hàn Lỗi, đưa tay lôi kéo anh nói: “Anh tin tưởng em không?”

Hàn Lỗi có chút đần độn nhìn tôi, mặc dù anh đã mắt thấy tôi “hồng hạnh xuất tường”, nhưng vẫn kiên định như cũ nói: “Anh tin em.”

Còn chưa chờ tôi khen ngợi sự tín nhiệm của Hàn Lỗi, người đàn ông kia lại mở miệng ra chen trước nói: “Xem ra con tuyển được một người đàn ông không tệ đâu!”

Tôi tàn bạo nhìn chằm chằm ông, sau đó ôn nhu quay lại với Hàn Lỗi: “Cưng à, em nói thật cho anh nghe vậy, cái người thoạt nhìn chẳng giống bề trên một chút nào thật ra chính là cha của em!”

“Gạt người!” Hàn Lỗi không chút suy nghĩ đã nói, sau đó duỗi ngón tay có chút run rẩy chỉ vào người đàn ông kia, sắc mặt biến hóa nói, “Anh ta thoạt nhìn trẻ tuổi như thế, đi đâu để có đứa con gái lớn như em chứ?”

Tôi cũng biết, tôi cũng biết, nhưng đây là sự thật mà, ai bảo cha tôi có một khuôn mặt trẻ con vạn năm không già chứ!

Buổi tối, trong nhà lớn của Hàn gia, đối mặt với một đôi vợ chồng thoạt nhìn không hề giống có một đứa con gái lớn hơn hai mươi tuổi, Hàn Lỗi có chút đứng ngồi không yên.

Cũng khó trách, đây là đối mặt với cha vợ đại nhân nha, ít nhiều gì cũng cần có chút khẩn trương, ai bảo anh bắt cóc con gái nhà người ta chứ, mặc dù, con gái nhà người ta sau đó cũng can tâm tình nguyện để anh bắt cóc.

Cha của tôi ngoại trừ việc có một vẻ mặt như trẻ con ra thì còn là một người không thể nhìn bề ngoài, liếc qua trông rất vô hại nhưng lúc điên lên thì có thể nói là điên vô cùng, lúc lạnh lùng thì có mười cái điều hòa cũng không thể so sánh với ông được.

Sao tôi thấy cha cùng với Hàn Lỗi có chút tương tự nhau a.

Về phần tính điên cuồng của cha tôi được biểu hiện như thế nào thì chắc không cần nhiều lời đâu, chỉ nguyên việc ông dung túng cho mẹ rời nhà trốn đi sau đó mình chạy ở phía sau đuổi theo bà suốt năm này qua năm khác, không thèm để ý tới tôi là đã đủ chứng minh rồi.

Toàn bộ các thành viên của Hàn gia đều tụ tập ở trong phòng khách, bởi vì có kịch vui để xem nha, hơn nữa còn là vở kịch có thể khiến vua mặt nạ như Hàn Lỗi không biết diễn làm sao cho tốt nữa.

Hai ông bà già nhà tôi cùng bốn người già của Hàn gia khách sáo làm quen, không khí tốt đẹp vô cùng, bởi vì họ đều là một loại người cả mà, cái này gọi là vật họp theo loài a.

Sau đó, cha mẹ của tôi bắt đầu “quan tâm” đến Hàn Lỗi.

“Tôi hỏi cậu, làm sao lại bị xú nha đầu nhà tôi lừa gạt tóm về vậy?” Vẻ mặt cha tôi hăng hái bừng bừng đặt câu hỏi.

Cái vấn đề này, ông muốn Hàn Lỗi trả lời thế nào đây, cũng không thể nói là “do con gái của cha đã chạy đến trước mặt con sau đó cùng nhau về nhà lăn lên giường, rồi bị phát hiện nên phải kết hôn” a!

Đối mặt với chuyện này, Hàn Lỗi có chút đổ mồ hôi, vẻ mặt nhăn nhó, đáp cũng không được, không đáp lại không xong, hơn nữa bên cạnh còn có một đám người đang chờ xem kịch vui nữa.

“Bỏ qua (PASS)!” Mẹ tôi không đành lòng nhìn con rể bị cha vợ sỉ nhục, cho nên nên lên tiếng hỗ trợ giải vây.

Như dự đoán, trong phòng khách phát ra một đống thanh âm ai oán tiếc nuối, ngoại trừ mẹ chồng tôi đang che miệng cười trộm, bởi vì bà chính là người đã hạ thủ phía sau tấm màn mà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận