Chương 158

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 158

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sao đột nhiên hôm nay lại cùng xuất hiện với một người phụ nữ mù và còn có cả con gái nữa. Đây quả là một tin tức chấn động.

Rốt cuộc mối quan hệ giữa bọn họ là gì đây?

Lúc này Trình Ý liền cúi người xuống, ra ám hiệu cho Tiểu An.

“Tiểu An, con có quên gì không?”

Tiểu An hiểu ý của mẹ, thì ra mỗi lần trước khi đi học, Tiểu An sẽ hôn chào tạm biệt mẹ.

Hôm nay cũng như vậy, nhưng có chút đặc biệt hơn. Cô bé quàng tay trên cô Phó Nhược Hằng và cả Trình Ý, thơm lên má cô một cái rồi lại quay sang thơm lên má anh một cái.

“Chào mẹ, chào chú con đi học.”

Tiểu An thì đã đi rất xa mà Phó Nhược Hằng vẫn còn ngồi đó ngẩn ngơ. Cô bé vừa hôn cả anh và Trình Ý. Như vậy có phải là cô đang hôn anh gián tiếp hay không?

Sau khi Tiểu An tự mình đi vào bên trong, Trình Ý mới để ý rằng từ nãy đến giờ Phó Nhược Hằng vẫn luôn nắm chặt lấy tay cô.

Khi Phó Nhược Hằng quay lại nhìn chỉ thấy gương mặt cô đã đỏ ửng, dưới ánh mặt trời càng nhìn càng mê người. Ở độ cao này vốn có thể khiến cho anh nhìn thấy rõ gương mặt xinh đẹp của cô. Dường như ông trời cũng thương xót cho cô, tuy đôi mắt cô bị mù nhưng gương mặt của cô qua tháng năm dường như lại càng trở nên đằm thắm hơn.

Anh còn đang không hiểu tại sao thì cô lại đỏ mặt, Trình Ý đã ấp úng nói: “Tay của anh…”

“Em ngại sao? Tôi chỉ cảm thấy mắt em không tiện, không nên chạy lung tung.”

“Tôi chạy lung tung khi nào chứ? Với lại chân tôi cũng hết đau rồi.”

Khóe môi ai kia khẽ cong lên, càng muốn trêu ghẹo cô hơn, “Thật không?”

Anh quay sang áp tay lên má cô, “Nhưng sao chỗ này lại đỏ mặt? Em thích tôi sao?”

Rõ ràng là hai người đã có con với nhau rồi. Vậy mà cô vẫn còn đỏ mặt như thiếu nữ vậy.

Câu nói của anh càng làm cho mặt cô thêm đỏ bừng, rõ ràng là người đàn ông này cố ý mà. Anh ta chắc chắn là một tay chơi gái đích thực, cho dù bị câm nhưng vẫn không quên giở trò tán tỉnh cô. Trình Ý muốn giật tay ra đánh anh một cái nhưng lại bị anh tóm được, kéo cô ôm sát vào bên người.

Hơi thở nam tính trầm thấp của anh phả vào mặt cô, mùi hương có chút quen thuộc khiến cho cô nhớ đến một người. Hình như là người đàn ông cô từng rất yêu, hình như là người đàn ông cô từng rất hận, nhưng có muốn quên cách nào cũng không thể quên được.

Dẫu cô biết người đàn ông mơ hồ trước mặt không thể là anh, người đối xử với cô rất tệ, chưa từng đối xử tốt với cô một lần nào cả.

Trong mắt anh cô là loại phụ nữ không từ thủ đoạn, là loại người đáng khinh, tình yêu của cô trong mắt anh chẳng đáng một xu. Cho nên anh luôn lạnh nhạt với cô, tàn nhẫn với cô, dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để mắng mỏ cô.

Cô không muốn yêu anh nữa, cô không muốn hy vọng anh sẽ hối hận rồi quay lại tìm cô nữa. Cứ để hai người lướt qua nhau như vậy cũng tốt.

Anh hạnh phúc là được rồi. Đâu nhất thiết phải cùng nhau. Bây giờ đối với cô chỉ có Tiểu An mới chính là tình yêu lớn nhất của cô.

Nhưng người đàn ông trước mặt này luôn khiến cho cô có một loại cảm giác giống với anh. Cô bị anh ôm đến phát ngượng, muốn vùng ra nhưng không được, bị anh ôm lên xe trong ánh mắt ngơ ngác của mọi người.

Rõ ràng ai cũng biết anh cấm dục, tàn nhẫn với phụ nữ không thương tiếc vậy mà hôm nay lại ở nơi đông người ôm lấy một người phụ nữ mù rời đi không kiêng dè trước ánh mắt của người khác.

Anh bá đạo ôm lấy cô lên xe, sau đó lại ngồi vào ghế chính. Anh xoay người áp sát cô vào trong ghế.

Tuy không thể nhìn thấy nhưng từ hơi thở cô có thể cảm nhận được môi của anh sắp chạm vào mình, theo phản xạ hoảng loạn nhắm chặt mắt lại, đặt tay trước ngực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận