Chương 158

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 158

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô chưa từng có kiến thức với địa lý học, cái này lấp đầy trong cuộc sống sinh hoạt trống rỗng của cô, mặc kệ một mình anh ta lẻ loi mà ngồi chờ đợi ở bên cạnh cô, Khương Từ Niên vẫn luôn yên lặng mà ngồi ở một bên, chỉ vì chờ cô có suy nghĩ khác, có thể ban thưởng cho anh ta một ánh mắt.

Lê Đông càng nghiêm túc, anh ta lại càng sợ hãi.

Khương Từ Niên có cảm giác tự ti rất mãnh liệt, vẫn luôn sợ hãi không thể có được cô, anh ta lo lắng mục đích học tập của Lê Đông chính là bởi vì muốn rời xa anh ta, mà anh ta cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Lê Đông vì muốn rời khỏi anh ta mà gắng sức, nỗ lực làm hết tất thảy mọi việc, anh ta không biết bản thân nên làm cái gì vào bây giờ.

Nếu anh ta không sự dụng biện pháp bạo để khống chế, giam cầm cô ở bên cạnh mình cả đời, vậy anh ta nên làm như thế nào mới có thể có được trái tim của Lê Đông.

Loại cảm giác nặng trĩu vì sắp bị rời bỏ này, thời thời khắc khắc, từng giây từng phút đều khiến trái tim yếu ớt của anh ta tê dại, mệt mỏi, vết thương chỉ vừa mới hồi phục lại như cũ không được bao lâu mà miệng viết thương lại bị người ta xé rách một lần nữa, đau rát thấu tận tâm can, Khương Từ Niên bắt đầu không ngừng ngủ trễ, mất ngủ đến tận đêm khuya mới có thể dần chìm vào giấc ngủ.

Lê Đông đi vào giấc ngủ thật sự rất vất vả, lại dễ dàng bị âm thanh nho nhỏ, vụn vặt bên tai làm đánh thức.

Cô có chút tức giận, mệt mỏi mà mở mắt ra, nhưng lại phát hiện Khương Từ Niên đang ngồi ở mép giường khóc nức nở.

Khương Từ Niên đưa lưng về phía cô, vôn dĩ là một thắt lưng đầy đặn, có lực cong xuống, anh ta nâng cánh tay lên đặt lên trên gương mặt của mình.

Sống lưng không ngừng phấp phồng và cùng tiếng khóc run rẩy, đứt quãng, bóng dáng anh ta của anh ta trong đêm mùa hạ tối đen như mực trông có vẻ vô cùng cô đơn, tiếng rên rỉ yếu ớt như là được rít ra từ trong kẽ răng.3

Anh ta liều mạng, cố gắng hết sức để nhịn xuống, nuốt tiếng nấc nức nở ấy vào trong bụng, nhưng lại vì ủy khuất mà không ngừng phóng đại tiếng khóc kia.

Từ trước đến nay Khương Từ Niên chưa từng cảm thấy bản thân mình quá yếu đuối như vậy, rốt cuộc đến bây giờ anh ta là vì cái gì, đương nhiên anh ta không dám xuống tay với Lê Đông, vì cái gì mà lại sợ hãi cô sẽ vĩnh viễn không yêu anh ta.

Rõ ràng trước kia anh ta không phải như vậy, anh ta muốn ý chí của bản thân sắt đá hơn một chút, nhưng lại suy nghĩ ngay đến việc không có được tình yêu của Lê Đông sẽ như thế nào, chỉ cẩn giữ lại được cơ thể của cô, khiến cô tồn, cô vĩnh viễn đều thuộc về anh ta.

Lê Đông giả bộ không nghe thấy, quay lưng về phía anh ta mà tiếp tục đi vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, đôi mắt của Khương Từ Niên đã sưng đỏ lên, treo dưới mắt là quần thâm mắt tiều tụy, anh ta dùng sức xoa xoa đôi mắt sưng húp, cô gắng giải thích nói bản thân nằm mơ thấy ác mộng nên mất ngủ.

Nhưng cái gì Lê Đông cũng không hỏi anh ta, thái độ không quan tâm đó của cô làm Khương Từ Niên thất vọng mà gục đầu xuống.

Cuối tuần, Lê Đông ngồi làm bài tập ở trên chiếc bàn thấp, cô bớt một chút thời gian mà nhìn thoáng qua Khương Từ Niên đang ngồi đối mặt với cô ở mép giường, một bộ tư thế cuối đầu xuống và hơi thở thoi thóp.

Mái tóc rơi xuống trên trán, che chắn đôi mắt anh ta ở phía sau, không nhìn thấy rõ được vẻ mặt của anh ta, nhừng nhìn từ trên xuống dưới của bả vai cũng có thể cảm nhận được anh ta đang ngẩn ngơ.

“Khương Từ Niên.”

Giọng nói trong thanh của Lê Đông gọi tên anh ta đột nhiên vang lên, dường như à nhanh chóng có phản ứng lại, anh ta ngẩng mạnh đầu lên, ngay giây tiếp theo liền để ra nụ cười tươi rạng ngời, khóe môi nhếch lên cười đến trông vô cùng ngốc nghếch.

Bình luận (0)

Để lại bình luận