Chương 159

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 159

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ căn nhà đối diện Trịnh gia, Yến Tuyền dùng gương Thiên Lý nhìn vào, thấy trong sân nhà Trịnh gia có ba nữ nhân đang ngồi thêu hoa, một người trong đó bụng to vượt mặt, đây chắc hẳn là nữ nhi, thê tử và nhi tức của Trịnh Bắc Du. Nhi tử của Trịnh Bắc Du là Trịnh Bồi Phương không ở đây.
Mọi cánh cửa trong nhà đều mở toang, chỉ có một gian phòng đóng lại, Yến Tuyền xem xét từng căn phòng thì thấy căn phòng đóng kín đó chắc hẳn là căn phòng cung phụng Ngũ Thông Thần.
Ban ngày Ngũ Thông Thần không đi ra sao? Chắc chúng nó không chỉ đòi một nhà Trịnh Bắc Du cung phụng đâu nhỉ?
Có lẽ nên đi tìm tên bằng hữu kia của Trịnh Bắc Du để hỏi thăm xem ở chỗ hắn ta có thể nghe ngóng được nhiều tin tức hơn không.
Theo dõi thêm một lúc thì cổng nhà được mở toang, là Trịnh Bồi Phương đã trở lại, hắn ta còn mang về một tiểu khất cái.
Cánh cửa lại đóng lại, chẳng biết bọn họ nói gì trong đó, đột nhiên Trịnh Bồi Phương bưng kín miệng mũi của tiểu khất cái kia.
Biến cố bất ngờ này khiến ba nữ nhân trong nhà sợ hãi, bọn họ như định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng, ai cũng quay đầu ra chỗ khác, gạt lệ.
“Trịnh Bồi Phương làm gì thế kia? Chẳng lẽ là hắn ta muốn giết tiểu khất cái kia!” Yến Tuyền hoảng sợ kêu lên.
Không chờ nàng dứt câu, Tống Thanh Dương đã nhặt một viên đá quăng ra ngoài.
Viên đá đó đánh trúng vào cổ tay của Trịnh Bồi Phương, Trịnh Bồi Phương bị đánh đau thì thả lỏng tay ra. Nhân cơ hội này, tiểu khất cái vội vàng chạy ra khỏi cổng.
Trịnh Bồi Phương ngẩng đầu nhìn theo phương hướng viên đá xuất hiện thì thấy Yến Tuyền và Tống Thanh Dương, hắn ta sợ hãi đến mức ngã ngồi trên đất.
Chỉ trong chớp mắt, Tống Thanh Dương đã ôm Yến Tuyền nhảy xuống từ nóc nhà, ẩn vào trong đám người.
Vì sợ đánh rắn động cỏ nên bọn họ không dám tiếp xúc trực tiếp với đám người Trịnh Bồi Phương.
Họ đuổi theo tiểu khất cái, trấn an để nó không sợ hãi nữa, Yến Tuyền hỏi nó: “Vừa nãy tại sao nam nhân kia lại đột nhiên muốn giết ngươi?”
Khi biết Yến Tuyền và Tống Thanh Dương chính là người vừa mới cứu nó, tiểu khất cái kể lại chi tiết mọi chuyện cho bọn họ: “Vừa nãy lúc ta đang ăn xin ở đầu đường, nam nhân kia cho ta một cái màn thầu, nói ta trông rất giống đệ đệ đã mất tích của hắn ta. Sau khi chờ ta ăn xong, hắn ta nói nhà của hắn ta ở rất gần đây, trong nhà hắn ta còn có mấy cái màn thầu, muốn cho ta hết, bảo ta đi theo hắn ta về nhà lấy. Ta tin là thật cho nên đi theo hắn ta, ai ngờ hắn ta muốn lấy mạng ta.”
“Các ngươi không oán không thù, vì sao hắn ta lại muốn lấy mạng ngươi chứ?”
“Khi hắn ta bịt miệng mũi của ta thì hắn ta có nói xin lỗi ta, nói cái gì mà hắn ta cần một đôi đồng nam đồng nữ hiến tế mới có thể khiến Ngũ Thông Thần nguôi giận gì đó.”
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương liếc mắt nhìn nhau, xem ra Ngũ Thông Thần này còn xấu xa hơn hẳn hồ ly tinh trước kia gặp được.
Tiểu khất cái còn nói: “Chẳng biết vì sao bọn họ lại chọc giận Tà Thần kia, đến mức phải hiến tế đồng nam đồng nữ mới có thể nguôi giận.”
Yến Tuyền sửng sốt, nàng lập tức nhìn tiểu khất cái: “Ngươi biết về Ngũ Thông Thần ư?”
“Biết chứ, có rất nhiều người trong khu nghèo bái Ngũ Thông Thần, nghĩa phụ của ta còn từng bị hại bởi Ngũ Thông Thần nữa mà.”
“Ngươi còn biết chuyện gì liên quan tới Ngũ Thông Thần nữa không? Ngươi nói tất cả những gì mà ngươi biết cho ta, ta chắc chắn sẽ hậu tạ.”
Để tỏ rõ lòng thành, Yến Tuyền đưa trước một lượng bạc cho nó.
“Úi! Tạ ơn hai vị thần tài! Tạ ơn hai vị thần tài!” Khi thấy tiền, tiểu khất cái mồm miệng ngọt ngào như bôi mật, nó liên tục bái tạ.
“Được rồi, ngươi nói nhanh lên đi.”
“Ta chỉ là nghe nghĩa phụ của ta nói mà thôi, ông ấy nói với ta là, tiền tài được chia làm chính tài và thiên tài. Chính tài là tài sản trong số mệnh, trong mệnh của một người thì chỉ có một mức nhất định, thiên tài là tài sản của mọi người, tài sản không có chủ nhân, cũng là tài sản phi nghĩa, bất nghĩa, người bái tế Ngũ Thông Thần đều cầu xin thiên tài, ví như dân cờ bạc, bọn buôn người, khất cái… những người đó sẽ bái tế Ngũ Thông Thần.”
Yến Tuyền hiểu ra, dân cờ bạc cầu xin tiền của phi nghĩa, bọn buôn người thì sẽ cầu xin tiền của bất nghĩa, số mệnh khất cái không có tiền tài gì, không có chính tài, cho nên chỉ có thể cầu xin thiên tài.
“Nếu như ngươi nói, kẻ khất cái tin vào Ngũ Thông Thần thì có thể phát tài, vậy chẳng phải khắp thiên hạ sẽ chẳng có khất cái nữa sao?”
“Không phải ai cầu xin chúng nó cũng đều có hiệu quả, đầu tiên cần phải chuẩn bị đủ cống phẩm mới được. Ngũ cốc, lục súc, thất cầm, bát trân, thiếu một thứ cũng không được. Đây chính là mức cung phụng của một ngày, cho dù cung phụng rồi thì bọn chúng cũng không nhất thiết sẽ lập tức phù hộ cho đâu. Cần phải liên tục cung phụng cho đến khi chúng hiển linh mới được, nếu đột nhiên ngừng cung phụng, chúng không chỉ không ban phúc, mà còn có thể giáng xuống tai họa nữa.”
Khó như vậy ư, vậy thì vì sao Trịnh Bắc Du lại có thể làm một lần là thành công nhỉ? Là do ông ấy có tên bằng hữu kia phải không?
Yến Tuyền còn muốn hỏi nhiều thêm nữa, nhưng tiểu khất cái lại chỉ biết những thứ mà nghĩa phụ nó nói cho nó nghe mà thôi, nó cũng không biết nhiều hơn. Nếu muốn biết nhiều hơn thì nàng cần đến nhà nó để hỏi nghĩa phụ nó.
Yến Tuyền ngẫm nghĩ rồi quyết định đến nhà tiểu khất cái.
Tiểu khất cái ở trong khu dân nghèo, cả một khu phố toàn là nhà đất rách nát vô cùng, hè nóng đông lạnh, bên trong toàn là mấy tên khất cái và một vài người vô gia cư, ai cũng tóc tai rối bù, không biết đã bao lâu không tắm rửa, cả người đều tỏa ra mùi tanh tưởi hôi hám, thấy có người đến, bọn họ đều đi ra cầu xin được bố thí.
Yến Tuyền thấy bọn họ đáng thương, nàng đang định cho bọn họ tiền thì lại bị Tống Thanh Dương và tiểu khất cái ngăn lại.
“Bước vào khu này rồi, nếu người tốt bụng cho tiền thì không bị họ lột lớp da là không đi được đâu.” Tiểu khất cái nói.
Yến Tuyền cắn môi, nàng lặng lẽ thả bàn tay đang định lấy bạc xuống.
Tiểu khất cái dẫn hai người họ đi đến trước cửa một căn nhà, trước khi vào thì nó hô “nghĩa phụ” rất lớn. Sau đó từ căn phòng rách nát đó có một người nam nhân với thân thể dị dạng bò ra.
Hai chân của nam nhân đó vặn vẹo không thể đứng thẳng, hai bàn tay cũng bị cong vẹo trông rất ghê, giống như móng gà vậy, ông ta chỉ có thể dịch từng tí một dựa vào sức bật của cả cơ thể.
Đây là lần đầu tiên Yến Tuyền gặp người khốn khổ như vậy, nàng không khỏi lui về phía sau Tống Thanh Dương để né tránh. Hành động này của nàng khiến lão khất cái tức giận, lão quát tiểu khất cái: “Ngươi mang hai quý thiếu gia này về đây làm gì?”
Tiểu khất cái vội vàng bước lên kể lại những gì mình vừa gặp phải: “Nếu không có hai người bọn họ, con của người hôm nay chắc không thể trở về được nữa rồi.”
Nói xong, tiểu khất cái còn nhớ đến lượng bạc mà Yến Tuyền đã cho, nó lấy ra đưa cho nghĩa phụ nó nhìn thoáng qua: “Hai vị này muốn được nghe chuyện về Ngũ Thông Thần, người kể cho họ nghe một chút đi.”
Thấy Yến Tuyền bọn họ đã cứu tiểu khất cái, lại còn cho bạc, lão khất cái nguôi cơn giận, dịch người ra sau để cho bọn họ vào trong phòng.
Căn phòng xơ xác toàn mùi ẩm mốc, trên mặt đất là hai cái chăn cũ nát, thậm chí còn có sâu bọ chui ra chui vào. Thấy những thứ đó, Yến Tuyền kinh sợ vô cùng, nàng dán chặt vào Tống Thanh Dương, không dám dịch dù chỉ một bước.
“Ngươi đừng hiểu lầm, ta không sợ thân hình ngươi khiếm khuyết, ta chỉ là sợ sâu. Ta nghe nghĩa tử của ngươi nói rằng ngươi từng bị Ngũ Thông Thần hại, cho nên đến đây muốn hỏi chi tiết những gì mà ngươi từng trải qua.” Yến Tuyền giải thích một chút, rồi sau đó vội vàng hỏi, nàng chỉ muốn hỏi nhanh cho xong để rời khỏi đây.
Sau khi nghe nàng giải thích thì biểu cảm của lão khất cái trở nên hiền lành hơn rất nhiều, lão gật đầu, đáp: “Phải, hiện giờ ta bị như thế này đều là do tín đồ của Ngũ Thông Thần làm ra đấy.”
Lão khất cái chỉ vào chân của mình, rồi lại duỗi bàn tay co quắp như chân gà của mình ra.
“Đây là để hiến tế cho Ngũ Thông Thần phải không?”
“Không phải hiến tế, là để kiếm tiền, không biết các ngươi đã từng nghe nói về việc “thải sinh chiết cát” chưa?”
Yến Tuyền lắc đầu, nhưng Tống Thanh Dương lại biết, “thải sinh chiết cát” là một tội rất nặng trong hình luật, phàm kẻ nào phạm vào tội này đều phải bị lăng trì xử tử.
“Nghiêm trọng đến thế sao? Còn phải bị lăng trì xử tử.” Yến Tuyền không hiểu.
Lão khất cái khinh miệt cười, nói một câu: “Đến khi ngươi nghe xong, biết bọn chúng “thải sinh chiết cát” là như thế nào, thì ngươi cũng sẽ không cảm thấy phạt như thế là nặng đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận